Chương 105: (Vô Đề)

Sự xuất hiện bất ngờ của Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật đã làm xáo trộn lịch trình của buổi cắm trại hè gia đình khởi hành sáng nay. Phương Lê đề nghị hôm nay đổi thành ngày gia đình đi chơi tự do. Sau khi hỏi ý kiến của ba bạn nhỏ, cả nhà đã quyết định điểm đến ngày hôm nay là Sở thú Paris.

Sở thú Paris, còn được gọi là Sở thú rừng Vincennes, là sở thú hiện đại và có quy mô lớn nhất Paris, nằm ở ngoại ô phía Đông thành phố. Khuôn viên được chia và thiết kế theo hệ sinh thái của năm châu lục, cố gắng tái hiện tối đa môi trường sống tự nhiên của thảo nguyên châu Phi, rừng rậm châu Âu và vùng Madagascar với hơn 270 loài sinh vật đa dạng.

Khi tới Sở thú rừng Vincennes đã là 11 giờ sáng. Suốt dọc đường đi, ba bạn nhỏ đều vô cùng mong chờ chuyến tham quan này, không chỉ vì sắp được tận mắt thấy những con vật vốn chỉ xuất hiện trên tivi, mà còn vì đây là chuyến đi chung của cả hai gia đình.

Đáng lẽ ra sau chuyến bay dài hơn mười tiếng đồng hồ, Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật hẳn đã rất mệt. Phương Lê vốn định để hai người nghỉ ngơi tại khách sạn, còn cô và Chu Dật An sẽ đưa lũ trẻ đi du thuyền trên sông Seine, buổi tối về cùng ăn cơm để lấy lại sức, ngày mai mới đi sở thú.

Thế nhưng Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật không muốn làm các con mất vui, hơn nữa lần này họ bay bằng chuyên cơ riêng, trang thiết bị trên máy bay rất đầy đủ nên họ đã ngủ đủ giấc. Lúc này nhìn thấy hai bé An An và Niệm Niệm, cả hai đều tinh thần phấn chấn, không nhất thiết phải lãng phí một ngày để nghỉ ngơi trong khách sạn.

Sở thú rừng Vincennes chia thành năm khu lớn, trong đó khu lớn nhất là khu Sudan, mô phỏng hệ sinh thái thảo nguyên châu Phi. Thịnh Gia Ngật cúi đầu nhìn lướt qua vị trí trên bản đồ, rồi quỳ một chân xuống nhìn ba bạn nhỏ và hỏi: "Giờ chúng ta sẽ bỏ phiếu xem nên đi khu nào trước nhé, ai chọn trước nào?"

Ba bạn nhỏ nhìn nhau, không ai lên tiếng trước, cuối cùng hai cậu con trai nhất trí nhường quyền quyết định cho Niệm Niệm.

Niệm Niệm nhận lấy bản đồ từ tay Thịnh Gia Ngật rồi cúi xuống nhìn. Tuy bé không đọc được chữ trên đó nhưng lại nhận ra các hình vẽ.

Sau vài giây suy nghĩ, bé nói với Thịnh Gia Ngật: "Ba ơi, con muốn xem chuột túi và hươu cao cổ, chúng ta đi khu thảo nguyên châu Phi trước đi ạ."

Thịnh Gia Ngật nhìn con gái một cách âu yếm, mỉm cười: "Được, vậy chúng ta đi khu thảo nguyên châu Phi trước."

An An nắm tay Niệm Niệm đính chính lại: "Khu đó không gọi là khu thảo nguyên châu Phi, mà gọi là khu Sudan."

Nghe vậy, tuy Niệm Niệm không biết tại sao khu có động vật hoang dã châu Phi lại không gọi là khu thảo nguyên châu Phi mà gọi là khu Sudan, nhưng bé vẫn nghiêng đầu nhìn anh trai, chậm rãi gật đầu "ồ ồ" hai tiếng rồi ngoan ngoãn đáp: "Em nhớ rồi."

An An khẽ gật đầu.

Phương Lê thấy vậy thì mỉm cười, hỏi An An: "Sao con lại biết khu có chuột túi và hươu cao cổ gọi là khu Sudan thế?"

An An đáp: "Vì lúc nãy bố xem bản đồ con đã nhìn thấy ạ."

"?"

Phương Lê ngẩn người một lát, sau đó kinh ngạc nhìn cậu bé khôi ngô trước mặt: "Bản đồ đó toàn là tiếng Pháp mà, con biết tiếng Pháp sao?"

An An gật đầu, khuôn mặt non nớt mang theo vẻ khiêm tốn và điềm tĩnh vượt xa lứa tuổi: "Con biết một ít ạ, bố đã dạy con."

Phương Lê chấn động, không nhịn được ngẩng đầu nhìn Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật: "An An nhỏ thế này mà đã học được tiếng Pháp rồi, thật là giỏi quá, tiền đồ sau này chắc chắn không giới hạn đâu, hai vợ chồng cậu dạy con khéo thật đấy."

"Tất nhiên rồi."

Ôn Linh cười ghé sát tai Phương Lê, nhỏ giọng trêu chọc: "Giờ có phải thấy hối hận vì không sinh một cô con gái không?"

Phương Lê suy nghĩ vài giây rồi nghiêm túc nói: "Giờ tớ sinh đứa thứ hai liệu có còn kịp không nhỉ?"

Nghe vậy, Ôn Linh ngước mắt nhìn bạn, hai người cùng bật cười. Cả hai đều không quá để tâm, chỉ coi như lời nói đùa rồi dắt tay các bé nhà mình đi về hướng khu Sudan.

Thấy hai người nói thì thầm, Thịnh Gia Ngật nghiêng đầu nhìn Chu Dật An: "Hai cô ấy nói gì mà vui thế cậu?"

Chu Dật An đáp: "Tôi không biết."

"……"

Trên đường tới khu Sudan, Ôn Linh tò mò hỏi Niệm Niệm: "Bé cưng, sao con lại muốn xem chuột túi và hươu cao cổ trước thế?"

Niệm Niệm đáp: "Vì lúc trước xem tivi ở nhà Tưởng Tưởng con đã thấy rồi ạ. Hươu cao cổ có cổ rất dài, còn chuột túi mẹ thì có một cái túi để đựng chuột túi con, con muốn xem các bạn ấy được đựng như thế nào."

Ngừng một chút, Niệm Niệm ngẩng cái đầu nhỏ lên, đôi mắt tròn xoe nhìn Ôn Linh và hỏi: "Con còn muốn biết tại sao chuột túi mẹ có thể dùng túi đựng chuột túi con, mà mẹ lại không có túi để bỏ con vào ạ?"

Trẻ con ở lứa tuổi này trong đầu luôn đầy ắp những tưởng tượng và suy nghĩ kỳ lạ, cộng thêm việc Niệm Niệm vốn là "vua đặt câu hỏi" từ nhỏ, Ôn Linh cũng chẳng biết trong cái đầu nhỏ bé kia làm sao chứa nổi nhiều câu hỏi quái chiêu đến thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!