Chương 104: (Vô Đề)

Ôn Linh cũng chẳng thể ngờ được có ngày mình lại có thể hoang đường đến mức cùng Thịnh Gia Ngật làm chuyện đó ngay trong phòng nghỉ tại văn phòng của anh. Nhưng cũng may là không lâu sau khi An An và Niệm Niệm chào đời, Thịnh Gia Ngật đã âm thầm đi làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh mà không cho cô biết, nên cô không cần phải lo lắng về việc trong phòng nghỉ không có sẵn "đồ bảo hộ".

Dẫu biết giờ này nhân viên trong công ty đều đã tan làm, dù ở tầng dưới vẫn có người tăng ca thì sau mười giờ tối cũng không có quyền hạn để lên tầng đỉnh, thang máy chỉ vận hành tối đa đến tầng tám, nhưng Ôn Linh vẫn cắn chặt môi không dám phát ra nửa điểm âm thanh, chỉ sợ có bất trắc gì xảy ra.

Cùng lúc đó, đầu óc cô lại không kìm được mà bắt đầu liên tưởng vẩn vơ…

Cô nhớ mấy ngày trước khi tán gẫu với Phương Lê, cậu ấy có gửi cho cô mấy kịch bản nhập vai, lúc đó Phương Lê còn ra vẻ bí hiểm bảo cô hãy thử một chút, sẽ có những trải nghiệm khác biệt. Trong đó có một kịch bản là "Tổng tài bá đạo vs Nữ thư ký", bối cảnh chính là ở phòng nghỉ trong văn phòng… còn có cả… bàn làm việc và cửa sổ sát đất nữa…

Có lẽ nhận ra Ôn Linh đang phân tâm, Thịnh Gia Ngật khẽ nhíu mày, cúi người hôn mạnh lên làn môi mềm mại của cô một cái: "Nghĩ gì thế thư ký Ôn, lúc này còn dám phân tâm sao? Hửm?"

Ôn Linh như kẻ bị bắt quả tang, rùng mình một cái, cơ thể căng cứng đột ngột bừng tỉnh. Chưa kịp lên tiếng cô đã nghe thấy một tiếng rên trầm đục vang lên ngay trên đỉnh đầu.

Giây tiếp theo, Thịnh Gia Ngật – người đã lâu rồi không nói lời th* t*c, khẽ chửi thề một tiếng: "Mẹ kiếp."

Giọng anh trầm thấp khàn đặc, mang theo cảm giác phong trần rõ rệt.

Đối diện với đôi mắt đen thẳm, sâu hoắm có phần hơi u ám của người đàn ông, Ôn Linh vô tội chớp chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác nhìn Thịnh Gia Ngật.

Hầu kết của Thịnh Gia Ngật chuyển động mạnh, cơ hàm khẽ căng ra, đột nhiên anh có cảm giác như đấm một cú vào bông, có nỗi khổ mà chẳng thể nói thành lời, ánh mắt càng lúc càng tối sầm lại.

Hai mắt nhìn nhau một lát, Ôn Linh mới hậu tri hậu giác phản ứng ra điều gì đó, không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Anh…"

Sắc mặt Thịnh Gia Ngật càng trầm hơn, d*c v*ng trong đáy mắt đen như mực vẫn chưa tan hết, thần sắc mang theo vài phần oán hận, anh nghiến răng nghiến lợi: "Em còn cười nữa xem!"

Ôn Linh vô tội chớp mắt, thái độ vô cùng thành khẩn: "Hay là em mua ít thuốc bổ cho anh nhé, ông xã."

"…"

"Xem ra Phương Lê nói rất đúng, đàn ông qua tuổi hai mươi lăm là thành sáu mươi lăm rồi. Anh năm nay đã ba mươi hai, đúng là nên bồi bổ thật."

Thịnh Gia Ngật khẽ nheo mắt, bàn tay với những đốt xương rõ ràng siết lấy bả vai cô, ngón tay cái nhẹ nhàng m*n tr*n trên làn da mỏng manh nơi đầu vai. Anh không lên tiếng, mặc cho Ôn Linh chế nhạo, giống như đang lẳng lặng ủ một âm mưu gì đó.

Thấy anh nửa ngày không nói lời nào, Ôn Linh tưởng rằng mình đã đùa quá trớn, dù sao chuyện này cũng liên quan đến lòng tự tôn của đàn ông.

Cô ngẩng đầu nhìn Thịnh Gia Ngật, định mở miệng nói vài câu an ủi anh, thì bỗng nhận ra có một "vật thể khổng lồ" đang từ từ thức giấc.

Ôn Linh: "…???"

Khoan… khoan đã… hình như có gì đó không đúng lắm…

Ngón tay Thịnh Gia Ngật hơi lạnh, khẽ túm lấy sau gáy cô, anh cúi đầu áp sát, nheo mắt nhìn cô: "Bé cưng, em vừa nói cái gì, nói lại lần nữa anh nghe xem nào?"

Giọng nói vẫn trầm thấp dịu dàng như mọi khi, nhưng Ôn Linh lại cảm nhận rõ rệt từng đợt hơi lạnh sống lưng.

"…"

Hàng mi của Ôn Linh khẽ run rẩy, bây giờ cô rút lại lời nói liệu có còn kịp không?

Mười lăm phút sau, bị ép sát trước cửa sổ sát đất trong văn phòng ở tầng đỉnh tập đoàn Thịnh Hoa, buộc phải nhìn xuống hơn nửa cảnh đêm của Kinh Thành, Ôn Linh đã có câu trả lời.

Nhiệt độ ban đêm xuống thấp nên cửa kính hơi lạnh. Lúc đầu Ôn Linh vẫn cố giữ khoảng cách an toàn với cửa sổ, nhưng khi những nụ hôn dày đặc của Thịnh Gia Ngật liên tục rơi xuống sau tai và vùng cổ, Ôn Linh không còn sức chống đỡ, chỉ có thể bám vào cửa kính trong trạng thái chao đảo.

"Anh có cần thuốc bổ nữa không? Hửm?"

Thịnh Gia Ngật từ phía sau khẽ cắn lấy vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai, giọng nói trầm khàn: "Sao không nói gì nữa hả bé cưng?"

"…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!