Chương 103: (Vô Đề)

Hôm nay Thịnh Gia Ngật bận rộn cả ngày với công việc nghiệm thu dự án, bận đến mức chân không chạm đất, ngay cả cơm cũng chẳng kịp ăn. Đến tận giờ nghỉ trưa, anh vẫn phải kết nối họp video trực tuyến với công ty nước ngoài.

Sợi dây thần kinh căng như dây đàn suốt cả ngày trời cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút khi Ôn Linh đến vào buổi tối.

Thịnh Gia Ngật vốn luôn thích trêu chọc Ôn Linh ở những nơi có vẻ trang trọng như thế này, nhìn thấy cô thẹn thùng đến đỏ mặt tía tai là anh lại thấy vui vẻ vô cớ.

Ôn Linh lườm anh một cái đầy hờn dỗi: "Anh đứng đắn chút đi."

Lời vừa dứt, ngoài cửa văn phòng vang lên tiếng gõ. Trợ lý Hứa lên tiếng: "Thưa Thịnh tổng, thưa phu nhân, tôi mang đồ ăn đêm đến cho hai người."

Ôn Linh đưa tay đẩy vai Thịnh Gia Ngật, cả người dịch sang phía bên kia ghế sofa, như muốn vạch rõ ranh giới với anh.

Thịnh Gia Ngật nghiêng đầu, liếc nhìn cô rồi thản nhiên cười khẽ: "Trốn cái gì?"

Ôn Linh kiêu kỳ đáp: "Anh tránh xa ra chút, đồ phần tử nguy hiểm."

Thịnh Gia Ngật nghe vậy khẽ nhướng mày, không phủ nhận cũng chẳng giải thích.

Sau đó, anh chỉnh lại âu phục, trầm giọng nói: "Vào đi."

Được sự đồng ý của Thịnh Gia Ngật, trợ lý Hứa mới dám đẩy cửa bước vào. Anh ta cầm hai cốc cà phê và một phần pizza đặc trưng, cung kính nói: "Thưa Thịnh tổng, thưa phu nhân, đồ ăn đêm của nhân viên tăng ca đã được phát xuống hết rồi ạ."

Thịnh Gia Ngật khẽ gật đầu: "Vất vả cho cậu."

"Đó là việc nên làm ạ."

Thịnh Gia Ngật trầm giọng tiếp lời: "Hôm nay mọi người đều vất vả rồi, xong xuôi việc trên tay là có thể tan làm."

Trợ lý Hứa cung kính: "Vâng thưa Thịnh tổng, tôi đi truyền đạt ngay đây."

Thịnh Gia Ngật: "Tối nay tôi tự lái xe về, làm xong việc cậu cứ tan làm cùng phòng thư ký đi."

"Vâng thưa Thịnh tổng."

Nói xong, trợ lý Hứa rất biết ý mà rời khỏi văn phòng, đồng thời thông báo cho toàn bộ nhân viên tăng ca có thể ra về.

Cánh cửa văn phòng một lần nữa khép lại.

Thịnh Gia Ngật cúi đầu nhìn phần đồ ăn đêm trên bàn, những ngón tay rõ khớp xương chậm rãi tháo bao bì pizza: "Buổi tối em ăn gì chưa, có muốn ăn thêm một chút cùng anh không?"

"Được chứ."

Ôn Linh gật đầu: "Tối nay em nấu mỳ Ý sốt cà chua thịt băm ở nhà nhưng ăn không hết."

Theo mùi thơm của pizza tỏa ra từ hộp giấy, bụng của Ôn Linh cũng bắt đầu kêu lên sùng sục.

Nghe vậy, Thịnh Gia Ngật ngước mắt: "Chẳng phải em thích nhất mỳ Ý sốt cà chua thịt băm sao, sao lại ăn không hết?"

Nhắc đến chuyện này, tâm trạng Ôn Linh có chút trùng xuống, cô mím môi nói: "Các con không có nhà nên hơi vắng vẻ, một mình ăn cơm chẳng thấy ngon miệng gì cả, cũng không có cảm giác thèm ăn."

Thịnh Gia Ngật mỉm cười đưa tay bế cô đặt lên đùi mình, giọng nói trầm ấm dịu dàng: "Nhớ các con rồi sao?"

Ôn Linh ngước mắt nhìn anh, khẽ gật đầu, dáng vẻ trông thật đáng thương.

Thịnh Gia Ngật lấy điện thoại ra: "Vậy bây giờ anh gọi video cho Chu Dật An nhé, để em gặp An An và Niệm Niệm."

"Không cần đâu."

Ôn Linh đưa tay ngăn anh lại: "Lúc ăn tối em đã gọi video cho Phương Lê rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!