Chương 10: (Vô Đề)

Ôn Linh ngước nhìn dịu dàng, ánh mắt lướt qua người đứng trước mặt và nhìn vào Giang Khuynh Dao.

Giang Khuynh Dao vẫn tươi cười như thế, ngữ điệu dịu dàng, thân thiện, như thể thực sự chỉ hỏi bâng quơ hoặc muốn mời cô đi cùng.

Lần gặp đầu tiên, cô không hiểu sự thù địch vô cớ của Giang Khuynh Dao đến từ đâu, nhưng kể từ hôm thấy cô ấy lên xe Trình Quân, Ôn Linh đã đoán ra được bảy tám phần.

Cô không muốn tìm hiểu mối quan hệ giữa Giang Khuynh Dao, Trình Quân và Thịnh Gia Ngật, càng không muốn dính vào mối quan hệ tay ba đầy kịch tính này, nên đã cùng Phương Lê lùi nửa bước từ chối: "Không đâu, tôi còn phải đi dạy gia sư, nên không đi chơi cùng mọi người được."

"Thế à?"

Giang Khuynh Dao cong môi cười, ánh mắt dừng lại trên mặt Ôn Linh một lát rồi thu về: "Vậy thì thật đáng tiếc."

Ôn Linh không tiếp lời cô ta, quay sang nói với Trình Quân: "Em về đây, chúc anh và mọi người chơi vui vẻ."

Nói rồi, cô cùng Phương Lê rời đi, dần khuất khỏi tầm mắt mọi người.

Tại chỗ cũ, Giang Khuynh Dao ngước nhìn Trình Quân một cái, ý tứ sâu xa: "Hình như bạn gái cậu không được vui cho lắm."

Trình Quân không coi là thật, cười giải thích: "Cậu đừng nghĩ nhiều, tính cách Ôn Linh vốn như thế, không phải cô ấy nhắm vào cậu đâu."

Lúc anh nói câu này, không ai chú ý rằng người đàn ông bên cạnh Giang Khuynh Dao, người từ đầu đến cuối luôn giữ vẻ mặt không liên quan, đã hơi nhấc mí mắt lên nhìn Trình Quân một cái.

"Đi thôi đi thôi, đi đánh bi

-a thôi, gần đây ngứa tay quá, nóng lòng muốn làm vài ván."

Nói rồi, Ứng Thầm mới chú ý đến chiếc áo khoác Trình Quân đang mặc, không nhịn được trêu chọc: "Áo khoác hôm nay của cậu trông khá giống với áo của anh Ngật đấy."

Trình Quân quay đầu lại, nhếch cằm lên, cố ý làm cho cậu ta khó chịu: "Đồ anh em mà, cậu hiểu không."

"DM!"

Ứng Thầm quay sang Thịnh Gia Ngật: "Sao cậu ta có mà tôi lại không có? Tôi cũng muốn mặc đồ anh em! Vừa bước ra khỏi cửa là biết ngay chúng ta là một team! Chắc chắn ngầu hết nấc."

"Thế nào hả anh Ngật?"

"…"

Thịnh Gia Ngật lười biếng mở mắt, nhìn sang một cách khó hiểu, như thể đang nhìn một kẻ ngốc.

"…"

"…"

Vị trí của câu lạc bộ bi

-a cách nơi họ tình cờ gặp nhau không xa, khoảng ba bốn trăm mét.

Đến câu lạc bộ, Ứng Thầm đã cầm gậy bi

-a ngay lập tức và cá cược với Thịnh Gia Ngật. Trình Quân đóng vai trò dự bị và xem náo nhiệt, nhưng anh cũng đặt cược Thịnh Gia Ngật thắng. Giang Khuynh Dao thì trực tiếp hóa thân thành đội khuấy động không khí, đi theo Thịnh Gia Ngật và liên tục nói: "Cú đánh hay quá, anh thật ngầu."

Bên Ứng Thầm và Thịnh Gia Ngật đang chơi gay cấn, một lúc chưa đến lượt Trình Quân, anh liền ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cúi đầu nhắn tin WeChat cho Ôn Linh.

Cảm xúc của Ôn Linh luôn kín đáo, cho dù thực sự không vui cũng không thể hiện ra, nghĩ đến lời Giang Khuynh Dao vừa nói, suy đi nghĩ lại anh vẫn cảm thấy nên giải thích một chút.

Trình Quân: [Em đến ký túc xá chưa Linh Linh.]

Ôn Linh trả lời rất nhanh: [Em đến rồi]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!