Năm giờ sáng, màn sương mỏng dần tan đi.
Ánh bình minh yếu ớt từ từ hé lộ ở đường chân trời.
Ôn Linh thức trắng đêm để xử lý xong xuôi mọi công việc cần sắp xếp và bàn giao. Khi cô gập máy tính lại mới nhận ra trời đã gần sáng.
Cô đứng dậy tự rót cho mình một cốc nước ấm, vừa cúi đầu gửi thư xin nghỉ việc, vừa cầm cốc nước đứng bên cửa sổ.
Gió nhẹ thổi qua, mùi nắng sớm thoang thoảng bay vào mũi, hòa lẫn chút hương đất nhè nhẹ do vừa tạnh mưa.
Cùng với việc gửi đi lá thư đó, gánh nặng trong lòng Ôn Linh cuối cùng cũng được buông xuống.
Cô ngẩng đầu nhìn thành phố đã gắn bó một mình suốt ba năm, bất giác nhớ lại những ngày đầu mới từ nước ngoài trở về, bỡ ngỡ xa lạ, ngôn ngữ bất đồng; giờ đây vừa quen thuộc thì cô lại sắp phải rời đi.
Ôn Linh ngước nhìn bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, ngoái lại hai mươi lăm năm cuộc đời mình. Kể từ khi những người thân lần lượt qua đời, cô trở thành cánh bèo trôi nổi không nơi nương tựa, không chốn neo đậu.
Có lẽ là do sự lắng đọng của thời gian, qua tuổi hai mươi lăm, cô càng khao khát tìm được một nơi để an cư lạc nghiệp.
Thế nhưng, đi một vòng lớn.
Cô lại khao khát muốn trở về nơi ấy.
–
Có lẽ vì sắp được trở về thành phố thân quen, giấc ngủ của Ôn Linh đặc biệt sâu và yên bình.
Hai giờ chiều, tiếng chuông báo thức đã đặt sẵn gọi Ôn Linh tỉnh giấc.
Đập vào mắt là hai mươi mấy tin nhắn chưa đọc và sáu cuộc gọi nhỡ trên Wechat.
Tất cả đều đến từ cô bạn thân Phương Lê.
Ôn Linh lướt qua, chọn lọc những tin quan trọng để trả lời, gửi xong cô không đợi bên kia hồi đáp mà đặt điện thoại lên giường, đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt.
Phương Lê mới cưới, đang hưởng tuần trăng mật cùng chồng ở Maldives nên có sự chênh lệch múi giờ với cô.
Dù đã thức trắng một đêm, nhưng sau khi ngủ bù, làn da của Ôn Linh vẫn giữ được trạng thái khá tốt.
Cô cúi đầu vặn vòi nước, rửa mặt.
Dưới ánh đèn ấm áp trong phòng tắm, người phụ nữ trong gương dù để mặt mộc vẫn vô cùng cuốn hút, làn da trắng ngần, trong suốt lấp lánh những hạt nước.
Khuôn mặt sạch sẽ không chút tì vết, đường nét mềm mại, ngũ quan tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ. Đôi mắt trong veo không vương chút bụi trần, toát lên khí chất vừa thanh lạnh lại vừa dịu dàng.
Ôn Linh chăm chú nhìn bản thân trong gương.
Năm năm rồi, cô dường như đã thay đổi nhiều, mà cũng như chẳng thay đổi gì.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Ôn Linh ăn qua loa nửa chiếc bánh mì sandwich lót dạ rồi gọi xe đến sân bay.
Trên đường đi, Ôn Linh nhận được điện thoại của Phương Lê.
Giọng Phương Lê bên kia đầu dây đầy phấn khích: "Linh Linh yêu quý của tớ thật sự sắp về rồi hả? Không lừa tớ đó chứ?"
Ôn Linh cười đáp: "Cô nương ơi, tớ lừa cậu chuyện này làm gì, vé máy bay tớ đặt xong hết rồi."
"Á á á á, cậu đợi tớ! Tớ sẽ mua vé về Bắc Kinh ngay lập tức, đến lúc đó sẽ ra đón cậu, chào mừng cô em của tớ về nhà!"
"Thôi thôi, đừng làm vậy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!