Ngày 13 tháng 2 năm 2024.
Sau ba ngày ba đêm cấp cứu, cuối cùng Hứa Duyệt tỉnh lại.
Nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của Lưu Niệm, Hứa Duyệt sụp đổ.
Hứa Duyệt đưa tay rút mạnh kim truyền ra, m.á. u b.ắ. n tung tóe khắp giường.
Những vệt m.á. u đỏ rực trên ga giường trắng toát vô cùng chói mắt.
Hứa Duyệt hét lớn về phía Lưu Niệm:
"Tại sao lại cứu tôi? Tại sao tôi vẫn chưa chết? Để tôi c.h.ế. t đi!"
Lưu Niệm vội vàng nhấn nút gọi y tá.
Hứa Duyệt cầm gối ném mạnh về phía camera.
Rồi dùng tay cào loạn lên mặt mình, chẳng mấy chốc mặt Hứa Duyệt đầy máu.
Lưu Niệm cố đến gần để ngăn Hứa Duyệt lại, nhưng mỗi khi cô ấy đến gần, Hứa Duyệt lại càng
hoảng loạn hơn.
"Cút đi! Tôi bảo cậu cút đi! Đi ngay!"
Tiếp đó là những tiếng nôn mửa dữ dội, Hứa Duyệt nôn đầy người mình.
Lưu Niệm bật khóc:
"Duyệt Duyệt, cậu vốn luôn mạnh mẽ mà.
Cậu từng nói muốn quay video hồi phục đến khi hoàn toàn khỏe lại cơ mà."
"Cút đi!"
Đáp lại cô ấy chỉ là tiếng hét gào xé lòng của Hứa Duyệt.
Cô ấy chỉ biết đứng im tại chỗ, nhìn bác sĩ bước vào tiêm thuốc an thần cho Hứa Duyệt.
Bác sĩ nói:
"Người thân phải thông cảm.
Nỗi đau mà bệnh nhân phải chịu mỗi ngày không phải điều chúng ta có thể tưởng tượng.
Đôi khi, việc sụp đổ tinh thần là điều khó tránh khỏi."
Khi bình tĩnh lại, Hứa Duyệt ngước nhìn trong tuyệt vọng, đôi mắt đỏ hoe.
"Niệm Niệm…"
"Duyệt Duyệt."
Cô bước tới, không bận tâm đến vết bẩn trên người Hứa Duyệt, ôm Hứa Duyệt thật chặt.
Tay Hứa Duyệt run rẩy, đáp lại cái ôm của cô, cằm tựa lên vai, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
"Xin lỗi, tớ không nên cáu gắt với cậu…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!