Ngày 5 tháng 4 năm 2024.
Lưu Niệm cầm máy quay trong xe, lia qua lia lại:
"Thời tiết: Nắng đẹp, nhiệt độ: Dễ chịu. Hứa Duyệt?"
Hứa Duyệt thò đầu ra khỏi chiếc chăn nhỏ, bàn tay gầy guộc giơ lên tạo dáng chữ V trước ống kính.
"Hứa Duyệt: Vô địch."
Lưu Niệm thở dài:
"Này, giọng yếu như vậy rồi mà vẫn muốn đi sao?"
Hứa Duyệt chống cằm, đáp:
"Đi chứ, hôm nay là ngày anh ấy nhận được vinh quang lớn nhất cuộc đời, khoảnh khắc rực rỡ nhất."
Lưu Niệm hừ lạnh:
"Ca khúc tình yêu viết cho Văn San, cậu không mắng vài câu đã thôi, lại còn tự mình đi xem anh ta nhận giải thưởng game nữa à?"
Hứa Duyệt cười:
"Anh ấy luôn nghĩ là tớ phản bội cậu ấy. Không viết tình ca cho Văn San, chẳng lẽ viết cho tớ sao?"
Xe dừng gần nơi tổ chức lễ trao giải.
Vừa bước xuống xe, điều đầu tiên Hứa Duyệt nhìn thấy là hình ảnh Cố Bồi Tư xuất hiện trên màn hình lớn của cả tòa nhà.
["Tam Sinh Tình Duyên" tiếp tục đứng đầu bảng xếp hạng tải về trong và ngoài nước.]
["Sự lãng mạn cuối cùng của thiên tài công nghệ dành cho người mình yêu."]
Cả quảng trường vang lên câu nhạc quen thuộc:
"Khoảnh khắc đầu tiên gặp em nơi góc phố, tôi mới biết thế gian vẫn còn những điều tuyệt đẹp.
Tôi yêu em, không chỉ vì nụ cười ấy."
"Hứ, dở quá."
Lưu Niệm bĩu môi.
Hứa Duyệt bật cười:
"Đâu có, hay mà."
"Hừ…"
"Thôi nào, vào thôi. Tấm vé vào cổng khó khăn lắm mới có, đừng để lãng phí."
Hứa Duyệt kéo Lưu Niệm đi.
Vừa bước được một bước, trước mắt Hứa Duyệt đột ngột tối sầm.
Mọi thứ xoay tròn, và Hứa Duyệt nghe tiếng hét thất thanh của Lưu Niệm bên tai:
"Hứa Duyệt!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!