Lê Ly đỗ vào trường trung học Phục Hưng theo ý nguyện, Hàn Dĩ Thần cũng đỗ vào trường trung học Hồng Khẩu, mà thành tích Bùi Thượng Hiên tệ nhất cũng miễn cưỡng được chọn vào một trường dạy nghề tài chính. Nếu như đây là một bộ phim điện ảnh, thì tất cả diễn viên đều có kết cục có hậu.
Bùi Thượng Hiên muốn đưa Lê Ly đi bơi, Lê Ly là người không biết bơi, cực kì sợ nước, bám vào cái phao cấp cứu rồi mà còn sợ chết đuối . Nghỉ hè năm hai anh dạy Lê Ly nhịn thở và học bơi ếch , chẳng hiểu làm sao cô lại bị sặc rồi chìm xuống, hoảng hốt đưa cô lên bờ , Lê Ly sống chết không dám xuống lại lần nữa.
Ngày đó đi đến trường học nhận phiếu điểm, Bùi Thượng Hiên và Lê Ly vô tình gặp nhau ở đầu ngõ, như những ngày thường , họ cứ như thế sóng vai đi về phía trường học. Anh dường như vô ý, nói đây có thể là lần cuối đi cùng nhau.
Lê Ly chợt buồn. Mới ngày nào gặp gỡ, chớp mắt đã như bèo dạt mây trôi, thiếu nam thiếu nữ mười lăm tuổi khác với lúc tiểu học vô tri , càng khắc sâu vào lòng cảm xúc tiếc nuối khi chia tay. Sớm chiều cùng làm bạn, rồi cũng sẽ có một ngày mỗi người một nơi.
Trong cuộc họp lớp cuối cùng trước kì thi, máy ghi âm phát bài hát trong album giải thể của nhóm nhạc "tiểu Hổ", mỗi một bài ca đều là chúc phúc ngày mai gặp lại, nhưng đồng thời bất đắc dĩ thừa nhận chia ly là điều không thể tránh khỏi. Mặc kệ ngày thường quan hệ ra sao, đám bạn cùng lứa tuổi này lệ rơi đầy mặt tay nắm tay hát《 khúc hát tạm biệt 》, hát《 yên tâm bay đi 》, một nụ cười xóa hết thù hận.
Bùi Thượng Hiên xoay người đối mặt với cô, ỷ vào thân hình cao hơn vò rối mái tóc ngắn của cô."Lê Ly, chúng ta đi bơi, năm nay tớ nhất định phải dạy cậu đàng hoàng."
Cô ngẩng đầu, tóc của cô quấn vào ngón tay anh, khi giật tay về mang theo những sợ tóc rối, bị lôi kéo nên rất đau."Được thôi." Lê Ly trả lời ngắn gọn.
Bọn họ cùng đi đến bể bơi sân vận động trường Hồng Khẩu, người xếp hàng phía trước rất đông. Lê Ly ôm theo cái phao cứu hộ màu vàng nhạt, như bắt lấy cọng rơm cứu mạng, không chịu buông tay.
"Ỷ vào phao cứu hộ, cậu cả đời cũng không thể biết bơi được." Bùi Thượng Hiên cau mày tìm nút thổi hơi của phao cứu hộ, định mở cho khí bay hết.
Lê Ly phát hiện mưu đồ của anh, vội vàng đem nút khí chuyển đến trước ngực mình, gắt gao giữ lại không cho anh hành động ."Bùi Thượng Hiên, cậu muốn giết tớ hả?"
"Không thể như vậy được. Học sinh tiểu học còn to gan hơn cậu." Anh vòng tay trước ngực hừ lạnh, chế giễu cô đến hồ bơi chỉ làm búp bê . Lê Ly trừng mắt, không thèm để ý.
Cô không có chứng chỉ bơi lội, đầu tiên phải đến nơi kiểm tra sức khỏe để kiểm tra lại thân thể. Người phụ nữ mặc áo blu trắng lật lật mí mắt cô kiểm tra, xác định không có mụn liền đóng một con dấu. Lê Ly hoài nghi cầm tờ giấy chứng nhận trở về bên cạnh Bùi Thượng Hiên , thắc mắc không biết kiểm tra như vậy thì kiểm tra ra được bệnh lạ gì.
"Cậu quan tâm nhiều như vậy để làm gì? Nhanh đi thay đồ bơi. Tớ ở ngoài phòng thay đồ chờ cậu." Bùi Thượng Hiên đạp một đạp, tống Lê Ly đá vào cửa phòng thay quần áo nữ.
Đồ bơi của Lê Ly vẫn là giống bộ năm trước, mua được khi cùng đi mua đồ thể dục với bạn gái cậu "trẻ", Nghiêm Lệ Minh chọn cho cô một cái áo tắm một mảnh màu hồng có hoa li ti màu trắng, cô chỉ mặc thử được một lần rồi vứt vào một góc.
Cô cởi hết quần áo ra rồi tròng vào bộ đồ tắm, Lê Ly nhìn ngực nổi lên chút chút liền lúng túng . Năm trước cô vừa mới dậy thì, còn nhìn không ra cái gì, hoàn toàn khác so với năm nay. Quần áo tắm bó sát không giống như những bộ quần áo bình thường rộng thùng thình, đem hình dáng bộ ngực hiện lên rõ ràng. Lê Ly quay ra nhìn xung quanh, lén lút so sánh với các cô gái cùng tuổi, phát hiện mọi người cơ bản đều có hình dáng đường cong thân thể, cô mới hơi hơi trở nên yên tâm.
Sau khi xối nước làm ướt thân thế, Lê Ly chụp lấy phao cứu hộ chạy ra khỏi phòng tắm.
Bùi Thượng Hiên đợi đến không chịu nổi, lòng nghĩ thế nào tí nữa cũng phải mắng Lê Ly thật nhiều, gọi cô là con rùa đen không sai mà, nhưng trước mắt đột nhiên thoáng hiện một bóng dáng xinh đẹp màu hồng như hoa đào.
Anh chăm chú nhìn nhìn kỹ, xác định cô gái kia thật sự là Lê Ly. Thiếu niên mười lăm tuổi ngẩn người, lần đầu tiên phát hiện thân thể con gái biến hóa thần kì như vậy.
Hàn Dĩ Thần dậy thì sớm hơn so với Lê Ly, năm trước khi đi bơi cùng Dĩ Thần anh liền hiểu rõ thân thể phụ nữ sẽ trở nên thay đổi. Chỉ là anh chưa từng nghĩ qua Lê Ly cũng sẽ thay đổi, tại anh không hề thấy được những đường nết nhấp nhô của cô.
"Bùi Thượng Hiên?" Lê Ly thấy anh nhìn chằm chằm chòng chọc vào mình, nhất thời mặt đỏ như có thể luộc chín trứng gà. Cô chỉ muốn bỏ chạy về phòng thay quần áo, mau mau thay bộ đồ bơi xấu xí này ra.
"Hả."Chàng trai giật mình hoàn hồn, ngại ngùng vò tóc, thuận thế dắt tay cô đi về phía bể bơi. Ánh mặt trời chiếu xuống đất làm nóng từng xentimet bàn chân, hai người chạy rất nhanh.
"Bùm ", "Bùm" hai tiếng vang thật lớn, Bùi Thượng Hiên nhảy vào trong hồ trước, mà Lê Ly cũng làm theo bởi vì quán tính và sức lôi kéo của anh.
"Cứu mạng a!" Lê Ly nhắm mắt đôi tay loạn vung một mạch, căn bản quên mình đang giữ phao cứu hộ bên người.
Bùi Thượng Hiên đưa phao cấp cứu cho Lê Ly rồi ha ha cười, cô lấm lét mở mắt xác định mình vẫn còn an toàn, thoáng nhìn qua anh vẻ mặt đang dương dương tự đắc, tức thì muốn đùa nghịch, vốc nước hắt vào khuôn mặt ngang ngược kia.
Anh không có chuẩn bị nên nước tạt thẳng vào mặt, nhe răng trợn mắt lầm bầm muốn trả thù. Lê Ly nhanh chóng duỗi chân xua tay quạt nước, nghĩ nhanh nhanh chóng chóng bỏ trốn thôi.
Bùi Thượng Hiên bắt lấy Lê Ly, ấn đầu của cô xuống nước khiến cho cô uống mấy ngụm nước. Cô giãy dụa hai cái, cất giọng bi thương nói: "Bùi Thượng Hiên, vạn nhất nếu tớ chết, cậu nhớ cúng bái cho tớ ."
"Fuck you." Anh không nhịn được cười, mắng một câu thô tục.
Lần này, Lê Ly học bơi nghiêm túc ngoài dự đoán, cô ngụp lặn trong nước cả buổi vẫn chưa thấy ngoi lên. Anh hoảng hốt, vừa mới nghĩ đi xuống xem cô có sao không, cô lại đột nhiên ngẩng đầu ra khỏi mặt nước.
"Bùi Thượng Hiên." Lê Ly vươn tay gắt gao ôm lấy cái cổ của anh, nước nhòe nhoẹt trên mặt không biết là nước gì."Bùi Thượng Hiên, chúng ta vẫn là bạn bè tốt, đúng không?"
Một cảm giác kì lạ như lan tràn trong tim anh biết rõ Lê Ly đang lo sợ điều gì, cũng giống như lo lắng không nói thành lời của anh. Thiếu niên mười lăm tuổi nhẹ nhàng ôm cô gái đang run run vào lòng, che dấu nỗi ưu tư của mình, vô tư nói: "đồ ngốc, cả đời sẽ không thay đổi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!