Chu Bạc Ngôn ngồi xuống ghế sofa, lấy điện thoại ra xử lý công việc. Lương Phi đứng dựa vào cửa, nói khẽ: "Tôi có thể đi được chưa?"
Câu hỏi ấy không nhận được hồi đáp.
Vài phút sau, Chu Bạc Ngôn mới ngẩng đầu lên, ánh mắt ra hiệu về chiếc ghế sofa chéo đối diện.
Cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng Lương Phi, cô vô thức bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện anh.
Không khí tĩnh lặng khiến cô có cảm giác bị soi xét, tim đập nhanh, mọi biểu cảm đều hiện rõ trên khuôn mặt: lo lắng, gò bó, thiếu tự nhiên.
Chu Bạc Ngôn mở miệng: "Lương Phi?"
Lương Phi ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, trong khoảnh khắc ấy, sự căng thẳng như đông lại giữa họ một người trầm tĩnh, một người run rẩy mà cố giữ vẻ bình thản.
Hai chữ ấy - "Lương Phi" lăn nhẹ trên đầu lưỡi của Chu Bạc Ngôn, anh lặp lại một cách thong thả, rồi hỏi: "Chữ Phi nào?"
Lương Phi đáp: "Chữ Phi trong phương phi*."
*tức là chữ trong
- Phương Phi (hương hoa rực rỡ)
Chu Bạc Ngôn gật đầu khẽ, lại hỏi tiếp: "Con một à?"
Hai câu hỏi đầu còn xem như bình thường, nhưng câu thứ ba có phần kỳ lạ. Khí thế toát ra từ người Chu Bạc Ngôn khiến Lương Phi không dám hỏi ngược lại, chỉ ngoan ngoãn trả lời: "Không phải, tôi có chị gái."
Chu Bạc Ngôn hỏi tiếp: "Biết lái xe không?"
Lương Phi nói: "Không, tôi chưa thi bằng lái."
Hỏi xong mấy câu này, Chu Bạc Ngôn bỗng đứng dậy bước ra ngoài, ném lại một câu: "Ra ngoài ăn cơm, đói rồi, em mời."
Lương Phi sững người: "Anh không quay lại buổi tiệc nữa à? Tại sao tôi phải mời?"
Chu Bạc Ngôn nói: "Buổi tiệc thì có gì ngon đâu, lý do là em hắt rượu lên người tôi."
Lý do này Lương Phi không thể phản bác, đành phải đi theo ra ngoài, lẩm bẩm: "Tôi đâu có cố ý, ông chủ lớn mà còn bắt tôi đãi cơm, đúng là keo kiệt quá rồi."
Chu Bạc Ngôn bật cười: "Chưa nghe nói à, càng giàu thì càng keo kiệt đấy."
Anh lại nói tiếp: "Tôi tên là Chu Bạc Ngôn, em có thể gọi tôi là anh Ngôn."
Trước cửa khách sạn đỗ một chiếc taxi, Chu Bạc Ngôn bước tới.
Lương Phi đi theo phía sau, tò mò nhìn anh mở cửa sau xe taxi:
"Tôi cứ tưởng mấy ông chủ lớn đều có lái xe hoặc trợ lý cơ mà?"
Chu Bạc Ngôn theo thói quen mở cửa bên trái ngồi vào, nghe vậy thấy thú vị: "Làm em thất vọng rồi, bớt xem phim truyền hình đi."
Suốt quãng đường cả hai đều im lặng, Chu Bạc Ngôn không nói, Lương Phi cũng chẳng mở miệng. Thành phố nhỏ không tắc đường, giao thông thông suốt. Xe rẽ trái rẽ phải qua mấy ngõ nhỏ, càng đi càng vắng. Ánh đèn đường mờ ảo trong sương, trên đường hầu như không thấy ai, hai bên là những tòa nhà thấp cũ kỹ, những cửa tiệm nhỏ ọp ẹp, có nhà nghỉ giá 68 tệ một đêm, cũng có cửa hàng "toàn bộ 2 tệ" bình dân ven đường.
Nếu không phải chính anh chủ động nói muốn ra ngoài ăn, Chu Bạc Ngôn còn phải nghi ngờ mình bị gài bẫy. Khó khăn lắm mới đến nơi, vừa bước xuống xe, Chu Bạc Ngôn ngẩng đầu nhìn không khí đời thường đậm đặc ùa tới. Quán nhỏ, bảng đen viết thực đơn, bàn ghế bày biện tùy ý, nhiều người ngồi ăn ngay ngoài cửa.
Trên tường dán đầy áp phích và ảnh cũ, trông như đã có lịch sử lâu năm.
Nơi Lương Phi dẫn anh đến là một nhà hàng địa phương lâu đời ở Vĩnh Khang. Quán nằm trong ngõ vắng nhưng rất nổi tiếng, danh tiếng lan xa, nhiều nhân vật có tiếng trong thành phố đều từng ghé ăn. Bà chủ cầm sổ gọi món đi tới hỏi muốn ăn gì. Lương Phi nhìn lên bảng đen rồi quay sang hỏi Chu Bạc Ngôn: "Anh có kiêng món gì không?"
Chu Bạc Ngôn đáp: "Không ăn cay, không ăn chua, không ăn thịt cừu, và không ăn món có chứa chất bảo quản."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!