Vừa trở lại công ty, email đầu tiên mà Lương Phi nhìn thấy là thông báo bổ nhiệm Hàn Hoa kiêm nhiệm chức vụ Giám đốc bộ phận kinh doanh.
Đọc xong email, cô lập tức nộp đơn xin nghỉ việc.
Đến hơn mười giờ, Kiều Minh Ngữ mới tới công ty. Buổi trưa, hai người cùng xuống nhà ăn dùng bữa. Kiều Minh Ngữ vừa ăn vừa cau mày, gắp những miếng ớt ra khỏi món gà xào ớt khô, lẩm bẩm: "Dạo này đồ ăn ở nhà ăn cay quá, chẳng lẽ lại đổi đầu bếp rồi à?"
Món này vốn dĩ là món cay, Lương Phi bất lực nói: "Góp ý với bộ phận hành chính đi, tiểu thư Kiều của chúng ta không ăn cay."
Kiều Minh Ngữ giả vờ giận dỗi: "Hay nhỉ, bây giờ cũng biết đùa rồi cơ đấy. Lúc cậu mới vào Đại Nguyên, trên mặt toàn viết mấy chữ 'nghiêm túc, cẩn trọng, người lạ chớ lại gần'."
Lương Phi cười: "Gần mực thì đen, gần son thì đỏ thôi. Ở bên cậu tớ cũng thấy không cần phải nghiêm túc như thế nữa, sống quan trọng là phải vui vẻ."
Kiều Minh Ngữ cười nói: "Đúng đó, ngày nào đi làm cũng đủ cực rồi, vui vẻ mới là quan trọng nhất."
Lương Phi nói: "Tớ thật sự có hơi không nỡ xa cậu."
Nghe câu này, Kiều Minh Ngữ sặc một cái, món gà xào ớt cay quá: "Ý cậu là gì?"
Lương Phi nói: "Tớ sắp nghỉ việc rồi, sẽ sang Tân Thuận."
Kiều Minh Ngữ giật mình, định nói gì đó nhưng bị mắc cổ họng vì ớt, cay đến mức nước mắt sắp trào ra, chẳng nói nổi một câu, vội quay người chạy đến máy b*n n**c tự động trong căng tin, lấy một chai đồ uống lạnh tu một hơi mới đỡ lại. Cô vốn biết mình không ăn được cay, trở lại chỗ ngồi, hít sâu mấy hơi, cổ họng mới dịu đi, nói: "Cay chết mất thôi, cậu nói thật sao?
Cậu đi gấp vậy, sao lại sang công ty khách hàng?"
Lương Phi đưa cho Kiều Minh Ngữ một tờ khăn giấy, nói: "Tớ sẽ đi cùng với giám đốc Lý."
Kiều Minh Ngữ nghe vậy, ánh mắt khẽ dao động, rồi liếc sang bàn chéo đối diện, chỗ mấy người phòng dự án đang ngồi, liền hạ giọng, nói nhỏ: "Chuyện này chắc Trần Tư Tư lại có cớ để nói rồi. Lần trước cô ta bảo cậu dùng 'mỹ nhân kế', đi theo Lý Tây Đình, tớ còn cãi nhau với cô ta một trận, hỏi cô ta có ý gì. Cô ta nói cậu thầm mến Lý Tây Đình, tớ nói là ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ chứ, thầm mến cái gì, học sinh tiểu học cũng không chơi trò đó nữa rồi."
Lương Phi nói: "Lần trước tớ ăn mì trong căng tin gặp đúng cô ta đang bàn tán, tớ chỉ muốn bịt miệng cô ta lại thôi, sao mà khó chịu thế, chuyện gì cũng kéo sang mối quan hệ nam nữ."
Kiều Minh Ngữ thì thầm: "Hàn Trí Viễn hình như lần đầu nộp đơn ly hôn bị bác rồi, vậy mà ngày nào anh ta với Trần Tư Tư cũng dính nhau như hình với bóng, không sợ vợ người ta đến tìm chắc."
Lương Phi nói: "Tốt nhất là cậu đừng chuyển sang phòng dự án nữa."
Hai người ăn xong, dọn khay cơm rồi mang ra băng chuyền trả. Kiều Minh Ngữ nói: "Ít ra thì không phải báo cáo cho Tôn Hồng Tân nữa, giờ trong bộ phận khách hàng lớn chỉ còn lại mình tớ là con gái thôi."
Rời khỏi nhà ăn, cả hai đều cảm thấy vẫn còn nhiều điều muốn nói, trong lòng dâng lên chút bịn rịn như sắp chia tay. Họ không quay về văn phòng mà đi ra cổng công ty, vòng quanh nhà máy. Bên ngoài, hai hàng cây long não mọc thẳng tắp ven đường, dọc theo vỉa hè là những khóm hoa thấp, ánh nắng mùa đông dịu dàng xuyên qua kẽ lá long não, rải xuống những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất.
Lương Phi nói: "Dự án FSK thất bại rồi, hay là cậu thử đăng ký làm dự án của Tân Thuận đi."
Kiều Minh Ngữ nghĩ một lúc rồi ôm lấy vai Lương Phi, nói: "Đúng ha, như vậy thì chúng ta vẫn có thể thường xuyên gặp nhau."
Nhưng ý của Lương Phi không phải vậy. Cô cảm thấy bản thân cũng có phần trách nhiệm trong việc FSK thất bại, nên muốn bù đắp phần nào. Hiện trong tay Kiều Minh Ngữ cũng chẳng có dự án nào, nếu có thể nhận dự án của Tân Thuận thì còn hơn là không có việc. Tuy nhiên, việc phân bổ dự án phải do Hàn Hoa quyết định, chưa chắc đã tới tay cô ấy. Hơn nữa, Lý Tây Đình và Lương Phi vẫn chưa chính thức sang Tân Thuận, chuyện còn chưa chắc chắn nên cũng không tiện nói rõ.
Cô liền chuyển sang đề tài mà Kiều Minh Ngữ thích: "Còn cậu với mấy anh người yêu thế nào rồi? Tớ cứ có linh cảm là sắp được uống rượu mừng cưới của cậu đấy."
Lương Phi thỉnh thoảng nhắn tin WeChat với Kiều Minh Ngữ, nhưng đang nói chuyện được vài câu thì Kiều Minh Ngữ lại bảo mình đang đi hẹn hò. Kiều Minh Ngữ là người có mục tiêu rõ ràng, những chàng trai cô để ý đều là người có gia cảnh khá giả, công việc đàng hoàng. Từ nhỏ cô chưa từng phải chịu khổ, và cũng không định chịu khổ trong hôn nhân hay sự nghiệp. Cô biết rõ mình muốn gì, lại rất chủ động hành động.
Lần trước trong buổi tụ tập bạn bè, cô lại quen được một chàng trai có điều kiện khá tốt, cũng là người địa phương; hai người đã hẹn hò vài lần, cảm thấy khá hợp nhau. Cha mẹ hai bên nói chuyện mới phát hiện còn quen biết nhau, biết đâu chẳng bao lâu nữa sẽ tiến thêm một bước. Kiều Minh Ngữ cười nói: "Cậu yên tâm đi, nhất định tớ sẽ mời cậu uống rượu mừng cưới của tớ."
Lương Phi hỏi: "Minh Ngữ, cậu đã từng có bạn trai lớn tuổi hơn mình nhiều chưa?"
Kiều Minh Ngữ lắc đầu: "Chưa, tớ không có hứng thú với đàn ông lớn tuổi, trừ khi là người như Chu tổng thôi."
Lương Phi nhìn cô, trêu chọc: "Còn nhớ lúc huấn luyện nhân viên mới không? Cậu từng nói kiểu đàn ông như Chu tổng chỉ thích hợp để ngắm, chứ chẳng dùng được, bề ngoài thì quyến rũ thật đấy, nhưng sống cùng chắc chắn là kiểu gia trưởng, vừa bận rộn vừa thiếu chân thành, lại tự luyến và thích thể hiện, cùng lắm chỉ biết cho người ta chút tiền tiêu."
Kiều Minh Ngữ thoải mái đáp: "Thì đúng mà. Nhưng nếu anh ta mà theo đuổi tớ thật, thì tớ cũng sẽ miễn cưỡng thử xem sao, trải nghiệm cảm giác yêu đương với một 'tinh anh chất lượng cao của loài người', dù sao cũng chẳng thiệt, miễn là không xen vào gia đình người khác là được."
Hai người đi một vòng quanh nhà máy rồi quay lại cổng công ty. Ở ngay cổng đứng một người phụ nữ mặc áo phao đen, đội mũ bucket cùng màu, đeo khẩu trang, toàn thân bị che kín chỉ lộ ra đôi mắt. Lương Phi liếc nhìn một cái, trong lòng nghĩ: Người này trùm kín thế, trông chẳng giống nhân viên công ty. Cô quẹt thẻ qua cổng kiểm soát, vừa bước vào thì đèn báo đỏ sáng lên, còi cảnh báo vang lên. Cô quay đầu lại, thấy người phụ nữ trùm kín toàn thân kia đang theo ngay sau mình bước vào cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!