La Cảnh Nhiên vừa rời khỏi câu lạc bộ, mới đến bãi đỗ xe ngầm thì nhận được điện thoại của Thẩm Hướng Vũ. Anh nghe máy: "Alo, alo, alo..."
Đầu dây bên kia Thẩm Hướng Vũ chửi thẳng: "Phản bội cái ông nội nhà anh ấy."
Vừa rồi khi ở cùng Từ Mẫn Nguyên, anh cố nhịn không phát tác, ngoài mặt giả vờ điềm đạm, nhưng trong lòng thì đã chửi rủa La Cảnh Nhiên đến mười tám đời tổ tông. Cái miệng của La Cảnh Nhiên thật đúng là khó nghe chết được. Phản bội cái quái gì chứ? Anh coi Công nghệ Đại Nguyên là cái *** gì sao?
Anh rời khỏi Đại Nguyên là vì khi đó công ty định tách bộ phận kinh doanh thành phòng ban độc lập. Anh muốn thống nhất quyền kinh doanh, quyền vận hành, quyền nhân sự và quyền mua sắm vật tư. Nhưng Chu Bạc Ngôn chỉ đồng ý giao ra quyền kinh doanh và quyền vận hành. Hai bên thương lượng không thành, nên anh nhảy sang Mỹ Cách, mượn nền tảng của Mỹ Cách để lập nên một bộ phận điện tử riêng, trực tiếp cạnh tranh với Đại Nguyên.
La Cảnh Nhiên vừa lắc đầu theo điệu nhạc trong xe vừa lười biếng nói: "Alô, alô, tín hiệu không tốt, nghe không rõ."
Thẩm Hướng Vũ quát lên: "Mẹ kiếp, trả điếu xì gà cho tôi."
La Cảnh Nhiên cuối cùng cũng hả giận, cố nhịn cười mà vẫn giả ngu nói: "Cái gì cơ? Anh nói gì? Không nghe thấy, cúp máy đây."
Trong khi đó, Hàn Hoa gọi điện không ai bắt máy, bèn mở lại email phê duyệt rút ngắn thời gian giao hàng của dự án FSK và đọc thật kỹ một lần nữa. Thời hạn giao hàng bị rút ngắn đến mức này không phải chuyện đơn giản, cần sự phối hợp đồng bộ giữa các bộ phận trong công ty mới có thể hoàn thành. Dù anh đã đồng ý với phương án rút ngắn tiến độ, nhưng trên thực tế chưa chắc có thể làm được.
Hơn nữa, nếu đã rút ngắn thời gian mà cuối cùng vẫn không giành được đơn hàng của khách, thì hậu quả cũng cần phải cân nhắc kỹ. Cách đơn giản nhất vẫn là tìm biện pháp khác để thắng thầu mà không cần rút ngắn tiến độ.
La Cảnh Nhiên rời khỏi hội sở, vừa lên xe liền gọi lại cho Hàn Hoa: "Lão Hàn, có chuyện gì thế?"
Hàn Hoa nói: "Bao giờ anh đến Nam Giang?"
La Cảnh Nhiên đáp: "Vài ngày nữa."
Hàn Hoa nói: "Khách hàng bên dự án FSK yêu cầu thời hạn giao hàng rất gấp, rủi ro của dự án khá cao, chỉ có thể cố hết sức để đẩy tiến độ lên. Anh có gợi ý nào không?"
La Cảnh Nhiên thầm nghĩ: Yêu cầu của khách hàng vốn không có chuyện hợp lý hay không hợp lý, chỉ có thể xem ta có đáp ứng nổi hay không mà thôi. Cậu nói thế này, chẳng phải là đang ngầm bảo là không thể đáp ứng được sao. Chức vụ Tổng giám đốc điều hành của FSK là vị trí luân phiên, đến đầu năm sẽ bầu lại. Nếu có thể hoàn thành việc bàn giao dự án trước cuối năm, đó chính là thành tích lớn của Tổng giám đốc Lưu.
Những điều như vậy sẽ không bao giờ được viết rõ trong tài liệu đấu thầu, nhưng nếu anh đáp ứng được yêu cầu giao hàng, thì tất nhiên sẽ chiếm ưu thế trong việc giành dự án.
Tên Hàn Hoa này vốn biết rõ Chu Bạc Ngôn không hề tin tưởng bộ phận kinh doanh, muốn điều động nguồn lực thì phải có lý do thật đầy đủ, nên dần dà anh ta cũng chẳng còn ra ngoài tìm khách hàng nữa. cGiờ đây, đối thủ cạnh tranh đã đánh tới tận cửa, tổng giám đốc bộ phận phải tự mình ra mặt để giành dự án FSK, còn Hàn Hoa thì vẫn ở nhà do dự xem có nên đáp ứng yêu cầu của khách hàng hay không. Nếu anh ta không làm mất dự án này thì còn ai mất nữa?
La Cảnh Nhiên đã chịu hết nổi cái tình trạng trong bộ phận bây giờ, hễ có chuyện gì là lại lôi "quy trình" và "rủi ro" ra nói. Tác phong làm việc của Hàn Hoa cũng giống hệt, gần năm mươi tuổi rồi, chỉ chăm chăm vào sự ổn định, an toàn, chẳng dám mạo hiểm. Anh chẳng muốn dính vào mớ chuyện này nữa. Nghĩ đến lời Chu Bạc Ngôn từng nói, anh điều chỉnh lại thái độ, nói cho khéo: "Bên FSK tôi đã bàn giao hết cho Lý Tây Đình rồi, cũng lâu rồi không theo dõi tiếp. Hay là để tôi liên hệ lại với người trung gian, hỏi xem tình hình thế nào rồi báo lại cho anh sau?"
Hàn Hoa cúp máy, trong đầu vẫn lăn tăn không biết có nên gọi cho Chu Bạc Ngôn hay không. Rủi ro của dự án này thật sự quá lớn. Anh đi đi lại lại trong văn phòng hai vòng, suy nghĩ xem nên báo cáo thế nào cho hợp lý. Chu Bạc Ngôn bây giờ đã không còn trực tiếp can thiệp vào việc thực thi kinh doanh, phần nhiều sẽ để anh tự mình quyết định, nên cuộc điện thoại ấy cuối cùng không gọi đi.
Chu Bạc Ngôn không nhận được cuộc gọi của Hàn Hoa, mà lại nhận được điện thoại của Tổng giám đốc Lưu bên FSK. Lưu tổng cười nói: "Đã nói là sẽ tìm cậu đánh golf mà."
Chu Bạc Ngôn hỏi: "Khi nào vậy?"
Lưu tổng đáp: "Hôm nay."
Cuộc gọi của Lưu tổng đến quá bất ngờ, không hề để cho Chu Bạc Ngôn thời gian chuẩn bị. Theo lẽ thường, dù không thông qua thư ký đặt lịch, ít nhất cũng phải báo trước, để người ta có thời gian phản ứng và sắp xếp. Những điều tế nhị như vậy, chính là nằm trong sự khéo léo của từng lời nói, từng động thái. Chu Bạc Ngôn chỉ khẽ đáp: "Đã đến rồi thì cứ ở lại chơi thêm hai ngày."
Lưu tổng cười hỏi tiếp: "Cô Lương có đến không?"
Lương Phi à? Trong đầu Chu Bạc Ngôn lập tức lướt qua vài lần cảnh Tổng giám đốc Lưu từng tiếp xúc với Lương Phi, ngón tay anh khẽ gõ lên mặt bàn, chậm rãi nói: "Chuyện này tôi không thể tự quyết, phải hỏi ý kiến của cô ấy. Nhân viên kinh doanh thường không có mặt ở công ty."
Tổng giám đốc Lưu lùi một bước nói: "Ngày mai cũng được."
Cúp máy xong, Chu Bạc Ngôn đứng bên cửa sổ, ánh mắt lướt qua bãi cỏ bên hoa viên, nhà xưởng phía đối diện, bầu trời xanh và mây trắng trên dãy núi xa xa. Thu lại tầm nhìn, anh bảo Vivian gọi cho Lý Tây Đình, dặn cho Kiều Minh Ngữ và Lương Phi cùng đi. Vivian gọi xong vào báo lại: "Chu tổng, Kiều Minh Ngữ và Lương Phi sẽ đến sân golf gặp mặt vào ngày mai."
Kiều Minh Ngữ và Lương Phi nhận nhiệm vụ, Lương Phi hơi do dự, cô không biết chơi golf, hơn nữa dự án FSK cũng không phải do cô phụ trách. Lý Tây Đình nói không cần nghĩ nhiều, có vài khách hàng thích chỗ đông vui, cứ đi theo chơi là được. Anh lại dặn thêm mấy câu: trừ khi khách hàng chủ động nhắc tới, không cần bàn đến dự án, nhiệm vụ quan trọng nhất là chơi thật vui vẻ.
Rời khỏi văn phòng của Lý Tây Đình, Kiều Minh Ngữ nói: "Tớ có linh cảm là Lưu tổng này nhắm vào cậu đấy."
Cô đã gửi lời mời kết bạn WeChat cho Tổng giám đốc Lưu, nhưng vẫn chưa được chấp nhận.
Lương Phi lắc đầu nói: "Tớ không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!