Đợi đến khi đồng hồ đếm ngược kết thúc, giọng loa thông báo càng lúc càng dồn dập, quá nhiều người chơi vì không kịp thay đồ mà bị bắn chết.
Nhưng bọn họ đều bị bắt buộc nộp tiền hồi sinh, và lần hồi sinh này không cần phải đeo mặt nạ.
Ngay sau đó, giọng loa thông báo nói: "Mời các vị người chơi nhanh chóng tập trung tại sảnh số 7."
Bước ra khỏi phòng lần nữa, phần lớn mọi người đều không đeo mặt nạ.
Lần này, tôi vậy mà lại nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
21
Trong đầu tôi lóe lên một biển hoa, cô gái u uất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Tôi cùng người phụ nữ sánh vai bước lên lầu, ánh mắt vô tình nhìn thấy cô gái đó.
Tôi hỏi người phụ nữ: "Cô ta là ai?"
Người phụ nữ cười khẩy: "Còn có thể là ai nữa, tình nhân bé nhỏ của lão già đó đấy."
"Sao? Đẹp lắm à?" Người phụ nữ thấy tôi không thu lại ánh mắt, trêu chọc hỏi: "Là cô ta đẹp, hay là em đẹp?"
Tôi hoàn hồn: "Không ai có thể đẹp bằng em của năm 18 tuổi."
Người phụ nữ cười không ngớt, dùng nắm đấm đấm vào ngực tôi: "Tiếc thật, em không còn là 18 tuổi nữa rồi."
Cô gái ấy quả thực rất đẹp, một vẻ đẹp lạnh lùng kiêu sa có một không hai.
Đàn ông đi lướt qua cô ta đều không nhịn được mà liếc nhìn vài cái, thậm chí có kẻ còn muốn tiến lên bắt chuyện.
Tiếc thay, cô ta là một người đẹp băng giá.
Bất kể là ai, cô ta chỉ liếc qua bằng ánh mắt lạnh lùng, kèm theo một chữ "Cút" lạnh như băng là đã dọa người ta chạy mất dép.
Dù sao thì, cô ta lạnh lùng hệt như một nữ sát thủ giết người không ghê tay.
"Anh, anh nhìn gì vậy?" Tiêu Lập giơ tay huơ huơ trước mắt tôi: "Anh có thấy không, những người đó không đeo mặt nạ, chẳng khác gì chúng ta."
"Vậy gã đầu chó làm sao nhận ra ông lão là con mồi?"
Ai mà biết được?
Tôi cẩn thận đánh giá, quả thực không có gì khác biệt, không hề có dấu hiệu đặc biệt nào như tôi tưởng tượng.
"Có lẽ, trò chơi thật sự bây giờ mới bắt đầu." Triệu Tứ Hải đăm chiêu nói: "Mọi người nhìn xem, nhiều người đẹp quá đi."
Vừa bước vào khoang số 7, đập vào mắt là một đại mỹ nhân cực kỳ quyến rũ.
Phải hình dung thế nào đây?
Nếu nói cô gái ban nãy khiến người ta rung động, có thể gợi nhớ về quãng thời gian đẹp nhất của tuổi xuân.
Vậy thì người này lại có thể khơi dậy d*c v*ng của đàn ông, đặc biệt muốn cùng cô ta trải qua một đêm xuân.
Cô ta ngồi trên chiếc ghế cao ở quầy bar, váy dài màu đỏ máu, đôi môi đỏ mọng quyến rũ gợi cảm, ngón tay thon dài trắng nõn kẹp điếu thuốc lá nữ loại dài.
Cô ta vừa đưa điếu thuốc lên môi, đã có rất nhiều gã đàn ông rút bật lửa ra, tranh nhau châm thuốc cho cô ta.
Ánh mắt đưa tình đó khiến đám đàn ông xung quanh bị thuần phục như những con cún, đâu còn tâm trí nào mà chơi game nữa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!