Chương 7: (Vô Đề)

"Bọn họ bị bắn chết còn có thể hồi sinh."

"Giết một "lợn tội lỗi' được thưởng 1 tỷ, nhưng hồi sinh một lần chỉ cần 100 triệu, dùng 9 mạng để giết bất kỳ ai trong chúng ta vẫn còn kiếm được 100 triệu."

Tiêu Lập phẫn nộ nói: "Vậy cũng không thể cứ ngồi chờ bọn họ đến giết chúng ta, đằng nào cũng chết, có chết cũng phải đồng quy vu tận."

Cá Nóc hỏi tôi: "Anh có dự tính gì?"

"Muốn thắng trong một trò chơi, nhất định phải hiểu luật chơi."

"Quỷ mới biết luật của bọn họ là gì?" Cá Nóc nói: "Tôi không thể nhịn được nữa, dù là một mạng đổi một mạng, tôi cũng không thể trơ mắt nhìn bất kỳ ai bị bọn họ tra tấn dã man như vậy."

Anh ta căm phẫn tột độ, không thể kiềm chế được cơn giận.

Tôi tò mò hỏi: "Anh bạn, anh làm nghề gì vậy?"

Cá Nóc vặn lại: "Hỏi cái này làm gì?"

"Bốn người chúng tôi đã tự giới thiệu với nhau rồi."

Tôi chỉ vào từng người họ giới thiệu với Cá Nóc: "Lâm Sương, nhà văn."

"Tiêu Lập, vệ sĩ của nhà tài phiệt họ Kim."

"Trương Pháp Văn, luật sư."

"Tôi – Tần Cửu Minh, cảnh sát chìm."

"Cảnh sát? Cảnh sát chìm?" Cá Nóc kinh ngạc tột độ: "Bọn họ lớn lối đến thế sao? Đến cảnh sát cũng dám động vào?"

Tôi nhìn anh ta, nhắc nhở: "Đến lượt anh tự giới thiệu rồi."

Anh ta đắn đo một lát, có vẻ không tình nguyện lắm, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng: "Triệu Tứ Hải, làm nghề không đứng đắn."

"Người nghĩa khí thường là dân đen mổ chó, anh làm cảnh sát cũng đừng coi thường tôi, tôi đây còn thấy chướng mắt mà ra tay cứu người, còn anh thì co rúm ở đó làm rùa rụt cổ."

Chưa từng nghe qua người nào tên này.

Tôi cũng không tức giận vì lời trách móc của anh ta, cười nói: "Nhưng nếu không có sự giúp đỡ của tôi, anh cũng chỉ là nộp mạng vô ích mà thôi."

"Nếu anh ra tay cứu người sớm hơn, có lẽ anh ta đã không bị nhét nhiều cờ như vậy, có lẽ vẫn còn cứu được."

"Vậy sao anh không ra tay sớm hơn nữa đi?"

"Anh..." Triệu Tứ Hải chỉ vào tôi, nhất thời không nói nên lời, tức đến mức chỉ muốn ra tay đánh tôi.

Tiêu Lập và Trương Pháp Văn vội vàng đứng ra cản giữa chúng tôi: "Được rồi được rồi, việc cấp bách bây giờ là chúng ta phải làm sao để sống sót?"

Lâm Sương vẻ mặt đáng thương nhìn chúng tôi: "Các anh ơi, bất kể các anh định làm gì cũng đừng bỏ rơi tôi nhé, các anh bảo tôi làm gì tôi cũng làm được hết."

19

Lâm Sương dường như đang phát tín hiệu gì đó cho chúng tôi.

Phải rồi! Trong hoàn cảnh này, phụ nữ mới bất lực làm sao.

"Tìm hiểu luật chơi thì cũng chỉ là một tân thủ, mà có tân thủ nào không phải dùng thất bại hết lần này đến lần khác để dò dẫm ra luật chơi chứ."

"Nhưng chúng ta không thể thất bại, vì thất bại đồng nghĩa với cái chết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!