Anh ta còn phải ngẩng cổ hét lớn: "Tôi là con bạc, tôi đáng chết."
Đằng sau anh ta là một đám người, dẫn đầu là một gã đàn ông cầm roi, đeo mặt nạ chim ưng, hắn ta nhìn đám đông vây xem, vô cùng hài lòng với kiệt tác của mình.
Hắn ta tự tin nói với mọi người: "Tôi là một người hào phóng, đây là con "lợn tội lỗi' tôi bắt được, nhưng tôi sẽ cho mọi người cơ hội hành hạ hắn."
Có người bưng ra mấy rổ cờ vây đen trắng, hắn ta tùy ý vơ một vốc, nói với con bạc: "Tao sẽ cho mày cơ hội, nếu mày thắng, tao sẽ tha cho mày, nhưng nếu không may mày thua, mày phải ăn hết số cờ này, mày có dám cược không?"
Con bạc vội vã trả lời: "Tôi bằng lòng."
"Vậy thì chơi một trò đơn giản nhất, đoán ngón giữa."
Gã chim ưng giơ tay phải lên, xòe năm ngón tay, sau đó dùng tay trái bọc lấy các ngón, chỉ để lại đầu ngón tay.
Hắn ta bảo con bạc chọn một trong số đó, chọn trúng ngón giữa là thắng.
Con bạc có lẽ chưa từng chơi trò này, chần chừ một lát, sau đó không chút do dự nắm lấy một ngón tay.
Tuy nhiên, khi gã chim ưng mở tay ra, mới phát hiện ngón tay bị chọn trúng là ngón áp út.
Không đợi gã đàn ông chim ưng lên tiếng, cũng không đợi con bạc phản ứng đã có mấy người cả nam lẫn nữ xông lên, vơ lấy cờ vây nhét vào miệng con bạc.
Rất nhanh, con bạc đã bị họ đè thẳng xuống đất, có người thậm chí không biết lấy đâu ra cái phễu, nhét thẳng vào miệng con bạc, sau đó hòa với nước đổ thẳng vào miệng anh ta.
Có người đè tay anh ta.
Có người đè chân anh ta.
Có người dùng hai tay giữ chặt đầu anh ta.
Những quân cờ theo thực quản đi dần vào dạ dày, có thể thấy rõ dạ dày của anh ta đang bị căng phồng lên.
Không hiểu sao, tôi rất muốn xông ra cứu anh ta.
Tôi và anh ta không thân không thích, chẳng chút giao tình.
Tôi không biết anh ta là người thế nào, là tốt hay xấu.
Nhưng tôi dường như không thể nhìn người khác chịu đựng sự tra tấn tàn khốc như vậy.
Trong phút chốc, tôi hiểu ra, đây chẳng phải cũng là một cách mà bọn thợ săn dùng để kích động đồng bọn của con mồi ra cứu sao?
Tôi dường như không thể kìm nén được nữa, tuy nhiên, Tiêu Lập và Trương Pháp Văn đã kéo chặt hai cánh tay tôi lại.
Tiêu Lập nhắc nhở: "Bọn chúng đông người, lại có vũ khí, dù chúng ta có xông ra cũng chỉ là nộp mạng thôi."
Tôi đồng tình với lời anh ta, vì vậy đã dừng bước.
Đúng lúc này, tôi cảm giác có thứ gì đó từ trên trời rơi xuống.
Giọng nói phẫn nộ của một người đàn ông vang lên: "Lũ khốn nạn chúng mày, chúng mày mới là kẻ đáng chết vạn lần."
16
Tên này không biết từ đâu túm lấy một sợi dây, bay vọt tới, vượt qua đám đông rồi đáp thẳng xuống bên cạnh con bạc.
Đôi chân dài cùng vài ba cú đá đã đá văng đám người đang hành hung kia ra.
Có lẽ bọn họ đã tưởng tượng cảnh tượng này trong đầu cả ngàn vạn lần, nên khi ra tay mới thuần thục đến thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!