Chương 4: (Vô Đề)

Các thợ săn dường như có thể vượt qua vô cùng dễ dàng, nhưng con mồi lại không thể kiểm soát được nỗi sợ hãi.

Bởi vì hoàn toàn không thể đoán trước được trong ly chứa thứ gì, càng không thể dễ dàng mở miệng hỏi thăm người khác.

Các thợ săn ai nấy đều hăm hở, có chút vội vàng chen lên phía trước.

Tôi đương nhiên là từ từ di chuyển mình ra phía sau.

Nhưng khi các thợ săn dần dần vượt qua bài kiểm tra, những kẻ còn lại không dám tiến lên chấp nhận thử thách rõ ràng chính là con mồi.

Bây giờ, tôi chỉ có thể mong mỏi có một con "lợn tội lỗi' bị nhận diện ra trước mình.

Như vậy hiện trường nhất định sẽ náo loạn, tôi có thể thừa cơ hội thoát thân.

9

Tôi quan sát xung quanh, phát hiện một người đàn ông cũng đang tìm mọi cách lùi về sau giống mình.

Tôi giả vờ thoải mái, cười cười đi về phía anh ta: "Anh bạn, lại gặp nhau rồi."

Tôi giơ tay gõ nhẹ vào mặt nạ của anh ta: "Cậu nhóc chuột bạch nghịch ngợm này, đáng yêu thật đấy."

Tôi cảm nhận rõ ràng toàn thân người đàn ông chấn động, lập tức nhỏ giọng đe dọa: "Tốt nhất anh nên im miệng, nếu không anh sẽ chết ngay lập tức."

Thợ săn tuyệt đối sẽ không sợ hãi, chỉ có con mồi mới hoảng hốt bối rối.

Tôi khoác lấy cánh tay anh ta, đứng chắn trước mặt anh ta rồi nhắc nhở: "Chúng ta giống nhau."

Người đàn ông lúc này mới thả lỏng, nhưng rõ ràng, anh ta vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ cảnh giác.

Đôi mắt dưới lớp mặt nạ lộ rõ vẻ chần chừ, bất lực.

Tôi hỏi: "Vé tàu của anh làm thế nào mà có?"

"Trên con tàu này, anh có quen ai không?"

"Lúc thay đồ, anh ở cùng ai?"

Ba câu hỏi liên tiếp, có lẽ anh ta đã có thể xác nhận tôi không phải thợ săn.

Mà tôi thông qua phản ứng của anh ta cũng đại khái xác định được anh ta không phải thợ săn.

"Tìm đồng bọn là để chia sẻ thông tin, nếu anh không có thông tin gì thì chỉ có thể đơn độc chiến đấu."

Anh ta sốt ruột, nắm chặt tay tôi, thiết tha muốn liên minh với tôi: "Tôi có thông tin, tất cả thợ săn ở đây đều là người giàu có, họ chơi trò này không phải vì tiền, mà là để tìm k*ch th*ch, và..."

"Và cái gì?"

"Cơ hội ước nguyện, chỉ cần có được cơ hội ước nguyện là có thể đạt được mọi thứ, bởi vì chủ nhân của con tàu này, cũng chính là ông trùm đứng sau thao túng trò chơi có thể thỏa mãn bất kỳ nguyện vọng nào của bất kỳ ai."

Anh ta ghé vào tai tôi nói nhỏ: "Tôi là vệ sĩ của gia tộc họ Kim thuộc tập đoàn tài phiệt, tôi biết quá nhiều chuyện nên họ muốn tôi chết."

Hóa ra là vậy.

Mặc dù không hoàn toàn tin lời anh ta, nhưng tôi cảm thấy lời anh ta nói có logic nhất định.

Người bình thường đương nhiên không thể chơi nổi trò chơi thế này.

"Có phải họ đã nói tấm vé tàu này có thể giúp anh trốn ra nước ngoài không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!