Chương 2: (Vô Đề)

Cô ta còn chưa dứt lời, tim tôi đã đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đây chắc chắn là một trong các quy tắc.

Tôi vội cười ha hả, cố dùng tiếng cười để che giấu sự kinh ngạc của mình, đồng thời nhanh chóng suy nghĩ đối sách, vặn lại: "Thì cũng phải giết cô xong tôi mới chết chứ."

Tôi giơ tay lên, ra vẻ muốn lập tức kết liễu cô ta.

Người phụ nữ cuối cùng cũng mất bình tĩnh, gầm lên: "Đồ ngu, rốt cuộc mày dựa vào đâu mà phán đoán tao là "'lợn tội lỗi'?"

"Dùng mạng sống của mình để thử đúng sai, mày ngu đến mức này, đáng lẽ nên đeo mặt nạ heo mới phải."

Đúng lúc đó, mấy người đàn ông bên cạnh đi tới, người phụ nữ vội vàng đi về phía họ, lẩm bẩm: "Tôi vừa gặp một thằng ngu..."

Vừa dứt lời, người phụ nữ dường như đã nhận ra điều gì, vội vàng quay đầu lại.

May mà tôi nhanh chân đã lẩn khỏi tầm mắt của cô ta, nhưng vẫn nghe thấy cô ta tức giận nói: "Tên đàn ông đeo mặt nạ hổ ban nãy, hắn đang thăm dò tôi."

Mấy gã đàn ông lập tức kích động: "Mặt nạ hổ? Mau đuổi theo! Muộn là không kịp nữa!"

4

Không kịp?

Tại sao chứ?

Tôi không dám lộ diện nữa, càng không dám tháo mặt nạ ra, chỉ có thể trốn ở một nơi kín đáo.

Tôi định ẩn nấp một thời gian để xem kết quả sẽ ra sao.

Dường như tôi nghe thấy có động tĩnh rất nhỏ cách đó không xa.

Tôi lần theo âm thanh đi tới, phát hiện một người phụ nữ mặc lễ phục trắng đang trốn dưới gầm bàn ăn.

Khi tôi đến gần, cô ta dường như nghe thấy tiếng bước chân nên vội vàng nín thở.

Tôi nghĩ thợ săn thì không cần phải trốn, vậy thì khả năng cao đây là "'lợn tội lỗi'.

Tôi thăm dò: "Tôi thấy cô rồi."

Người phụ nữ càng không dám lên tiếng, chỉ cố nhích người vào sâu hơn.

Tôi biết mình phải nói gì đó để cô ta có thể nhận ra chúng tôi là đồng bọn.

Tương tự, tôi cũng phải thông qua phản ứng của cô ta để nhanh chóng phán đoán xem rốt cuộc cô ta là đồng bọn thật hay đang giả mạo.

Suy nghĩ một lát, tôi hỏi: "Vé tàu của cô làm thế nào mà có?"

Nghe thấy câu hỏi này, người phụ nữ quả nhiên có phản ứng, cô ta đánh bạo bò ra khỏi gầm bàn.

Nhìn thấy mặt nạ của tôi, cô ta vẫn sợ hãi, nhưng không quá hoảng loạn mà cẩn thận hỏi: "Vé tàu của "'lợn tội lỗi" đều có được từ những kênh không chính thống đúng không?"

Đúng rồi!

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám mất cảnh giác: "Để đề phòng, chúng ta hãy tháo mặt nạ ra cho nhau xem mặt thật."

Người phụ nữ không chút do dự, lập tức tháo mặt nạ xuống.

Dưới chiếc mặt nạ thỏ đáng yêu là một gương mặt thanh tú xinh đẹp, cô ta mếu máo nói: "Vé tàu của tôi là do bạn bè tặng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!