Họ hoàn toàn chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chúng tôi.
Kể từ khoảnh khắc màn hình tối đen, mọi liên lạc giữa con tàu và thế giới bên ngoài dường như đã bị cắt đứt, ngay cả những nhân viên phục vụ đeo mặt nạ đen cũng hoàn toàn ngừng hoạt động.
Chúng tôi đã có quyền tự do đi lại ở mọi không gian trên con tàu này.
Cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi khoang tàu, đi lên boong. Mặt trời đang vật lộn để nhô lên khỏi đường chân trời, tạo cảm giác như nó sắp sửa ló dạng ngay tức khắc.
Nhưng nó lại giống như một ca sinh khó, cứ mãi trong trạng thái sắp ló dạng mà mãi không chịu ra.
Gió biển nhẹ nhàng thổi qua, trong lành và dễ chịu.
Mặt biển lấp lánh ánh sóng, trải dài vô tận.
Con tàu tráng lệ nguy nga, sừng sững giữa trời đất, cũng xem như là một cảnh đẹp hiếm có.
Bất chợt, tôi cảm thấy có ai đó ôm chầm lấy tôi từ phía sau.
Lâm Sương nức nở cầu xin: "Anh Tần, đừng bỏ rơi tôi, tôi nhẹ lắm, ăn cũng rất ít."
"Là do tôi quá phù phiếm, là tôi muốn lên con tàu này để trèo cao, để tìm đại gia, là tôi tham lam hư vinh... Nhưng bây giờ tôi hiểu rồi, tất cả đều không quan trọng, chỉ có sống sót mới là quan trọng nhất."
Cô ta gần như khóc lóc thảm thiết, lặp đi lặp lại: "Mang tôi theo với, đừng bỏ rơi tôi."
Đã từng có lúc, cũng có một người con gái cầu xin tôi như thế.
50
"A Lãng, sau này lớn lên, anh muốn làm gì?"
Cô gái ngây thơ trong sáng hỏi chàng trai mà mình ngưỡng mộ.
Chàng trai suy nghĩ một lúc rồi nói: "Sau này lớn lên anh muốn làm cảnh sát, trừ gian diệt ác, trừ bạo an dân."
Cô gái nhìn anh với ánh mắt sùng bái, suy nghĩ rồi hỏi: "Vậy sau này em làm gì đây?"
"A..." Cô ấy cười ngọt ngào, dưới ánh nắng, cả người cô tỏa ra hơi thở thanh xuân tươi đẹp: "Sau này em muốn làm bác sĩ, như vậy, nếu anh bị thương, em có thể chữa trị cho anh."
Chàng trai xót xa nhìn cô: "Làm bác sĩ vất vả lắm."
"Em không sợ vất vả, em chỉ sợ lúc anh bị thương, em không thể chăm sóc cho anh."
Chàng trai nắm chặt tay cô gái, nghiêm túc nói: "Tiểu Ngưng, ước mơ của em có thể là trở thành bác sĩ, nhưng anh không hy vọng em trở thành bác sĩ là vì anh."
"Anh hy vọng em làm bác sĩ với một trái tim lương thiện và đầy lòng trắc ẩn, với tâm nguyện ban đầu là cứu chữa bệnh nhân, giảm bớt nỗi đau cho họ, và chiến đấu vì sức khỏe của họ."
Cô gái ngơ ngác, chớp chớp đôi mắt lấp lánh như sao: "Trên đời này có biết bao nhiêu bệnh nhân, em làm sao cứu hết được? Em chỉ muốn chữa trị cho anh thôi, còn những người khác, tự nhiên sẽ có bác sĩ khác cứu họ."
Chàng trai lắc đầu: "Ngọn lửa nến vừa sưởi ấm người khác, cũng vừa soi sáng chính mình. Em vùi đầu khổ học, nỗ lực phấn đấu, những kiến thức em học được, những điều em cảm nhận được đều là để khiến em trở thành một người ưu tú và tốt đẹp hơn, chứ không phải để làm nền cho anh."
"Chúng ta nên tỏa sáng trong lĩnh vực của riêng mình, sau đó là tôn trọng, tin tưởng, ngưỡng mộ, yêu thương lẫn nhau, cuối cùng là nắm tay nhau cùng tiến về phía trước, tuy hai con đường nhưng chung một đích đến."
Cô gái quá sùng bái anh, cô nhón chân lên và hôn lên má anh. Khi đó, trái tim anh đã vui sướng nhảy nhót đến nhường nào.
Nhưng cũng chính cô gái ấy, đã khóc lóc cầu xin anh: "A Lãng, đừng bỏ rơi em, em xin anh, mang em theo với..."
"Em thà chết cùng anh, chứ không muốn một mình ở lại nơi này."
"A Lãng..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!