"Giả sử tôi có làm chuyện ngu ngốc này, thì nhất định là có bẫy."
Tiêu Lập bừng tỉnh, lại hỏi: "Vậy giờ làm sao đây?"
Còn có thể làm sao nữa?
Tôi nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ đành quay lại đường cũ.
43
Triệu Tứ Hải nói đường lui đã bị chặn, nhưng không có nghĩa là không có kẽ hở.
Ít nhất, phần lớn lực lượng của bọn họ chắc chắn đã đuổi về phía trước.
Quả nhiên, tuy có để lại người ở phía sau để "ôm cây đợi thỏ", nhưng năng lực đều bình thường, chúng tôi chỉ cần che chắn một chút là có thể thuận lợi rời đi.
Tiết là không còn bản đồ, chúng tôi ngay cả mình đang ở đâu cũng không biết, giống như ruồi nhặng mất đầu.
Tôi chỉ đành dựa vào trí nhớ lúc chạy trốn, quay lại sảnh đường vừa nãy.
May mắn là ở đây đã không còn thợ săn.
Tuy nhiên, vẫn còn vài nhân viên phục vụ đeo mặt nạ đen đang xử lý thi thể.
Tôi ra hiệu bằng mắt cho Tiêu Lập
Anh ta đại khái hiểu ý tôi, nhưng vẫn có chút chần chừ.
Anh ta ra dấu tay với tôi, chúng tôi lật kèo giết hết thợ săn, có lẽ còn cơ hội sống sót ra ngoài, nhưng một khi đã đi đến bước này, có thể chưa kịp ra tay thì đã bị bắn chết rồi.
Tôi muốn lật bàn!
Tôi muốn giết đám mặt nạ đen.
Tiêu Lập đồng ý hay không, tôi đều phải làm vậy.
Bởi vì con đường sống xưa nay đều phải đánh cược từ con đường chết.
Trong sảnh chỉ còn bảy tám người đang khiêng xác, lau chùi vết máu.
Có lẽ bọn họ cũng không ngờ sẽ có người quay lại, vì thế, không hề cảnh giác gì.
Tôi lao lên dùng dao lóc cá cứa cổ một gã mặt nạ đen từ phía sau.
Tiêu Lập thấy tôi ra tay rồi, cũng không nghĩ nhiều nữa mà lao thẳng lên tấn công.
Sức chiến đấu của bọn họ không mạnh như chúng tôi tưởng tượng.
Rất nhanh đã bị chúng tôi đánh gục xuống đất, Tiêu Lập càng khỏe hơn, một tay giật đứt cánh tay của một gã mặt nạ đen.
Chính anh ta cũng sững sờ, Lâm Sương càng kinh ngạc hét toáng lên.
Còn tôi, khi đối mặt với nguy hiểm thì dùng hết sức bình sinh thúc cùi chỏ vào một gã mặt nạ đen, không ngờ lại làm rụng cả đầu hắn ta.
Lúc này, chúng tôi mới phát hiện, ẩn dưới lớp mặt nạ đen căn bản không phải là người, mà là một đống sắt vụn.
44
Tôi không thể diễn tả tâm trạng của mình lúc đó, chỉ cảm thấy toàn thân như muốn nổ tung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!