Chương 12: (Vô Đề)

33

Sát khí lập tức bao trùm toàn bộ đại sảnh.

Tất cả mọi người đều đang nghĩ đến việc giết chóc.

Nếu là bình thường, tôi nhất định sẽ chạy, địch đông ta ít, khả năng thắng không lớn.

Nhưng lần này, tôi không định chạy trốn.

Tôi nói với Tiêu Lập: "Nghe tôi, giết thằng đầu chó to con kia trước."

Mấy kẻ to xác thế này thực chất sức chiến đấu không mạnh, dù sao cũng di chuyển bất tiện, điều khó là làm sao để tiếp cận hắn ta.

Tiêu Lập quả không hổ là người từng làm vệ sĩ cho ông chủ tập đoàn tài phiệt, sức chiến đấu không phải bàn cãi.

Anh ta lao lên tung một cú đá, nhắm thẳng về phía gã đầu chó to con.

Nhưng gã đầu chó quá đô con, Tiêu Lập cũng là người cao to hơn một mét tám, vậy mà lại bị bật ngược trở lại.

Đồng thời, cú đá này cũng hoàn toàn chọc giận gã đầu chó, hắn ta thở phì phò qua lỗ mũi, một tay nhấc bổng, lật tung cả chiếc bàn ăn dài.

Trong phút chốc, bát đĩa văng tung tóe, chiếc bàn ăn bay lên rồi rơi xuống cũng làm không ít người bị thương.

Người khác căn bản không thể đến gần, hắn ta bước một bước mà như thể mặt đất cũng đang rung chuyển.

Tiêu Lập lanh lẹ hơn hắn ta, vì thế cứ luồn lách xung quanh.

Gã đầu chó càng lúc càng tức tối, không ngừng đuổi theo anh ta, chút sức lực vừa nạp vào nhanh chóng bị tiêu hao.

Tôi liền nhân lúc hắn ta không để ý, lộn một vòng qua g*** h** ch*n hắn ta rồi trực tiếp đâm con dao lóc cá vào bụng hắn ta.

Tôi cảm giác toàn bộ lưỡi dao đã ngập vào cơ thể hắn ta, chỉ còn lại chuôi dao trong tay mình, nhưng vẫn không gây ra tổn thương lớn cho hắn ta.

Hắn ta tức giận giơ tay vung một đấm về phía tôi, tôi vội rút dao ra, rồi đâm mạnh vào mu bàn chân hắn ta, lần này, hắn ta đau đớn hét toáng lên.

Tiếc là vẫn không thể khống chế được hắn ta, hắn ta co chân đá trúng tôi, tôi cảm thấy cả người mình bay lên rồi bị quật mạnh xuống đất.

May mà Triệu Tứ Hải đỡ được tôi, nếu không chưa bị đá chết thì cũng bị ngã chết.

Nhưng tôi không cảm ơn anh ta mà hỏi: "Anh định đợi tôi chết rồi mới ra tay, phải không?"

Triệu Tứ Hải cũng không bận tâm lời trêu chọc của tôi, vặn lại: "Thế còn cậu, cậu nghiện giết người rồi à? Tôi chỉ biết cứu người thôi!"

Giờ phút này, gã đầu chó đã tức giận đến tột độ, hắn ta dậm một chân xuống, cảm giác như cả con tàu đều rung chuyển.

Tuy nhiên, khả năng thực chiến và sức chiến đấu của Triệu Tứ Hải đều rất đáng gờm, anh ta rất thuần thục chiêu "từ trên trời giáng xuống", hai tay trực tiếp vòng qua cổ gã đầu chó, hai chân đạp thẳng vào lưng hắn ta để lấy lực.

Ngay lập tức, gã đầu chó mất khả năng chiến đấu, tiến không được, lùi cũng không xong.

Chỉ là thân hình hắn ta quá vạm vỡ, sức lực chênh lệch, chỉ cần cho hắn ta chút thời gian th* d*c là hắn ta nhất định sẽ quăng Triệu Tứ Hải ra.

Con dao trong tay tôi không biết đã rơi mất từ lúc nào.

Lúc này, Tiêu Lập phối hợp với tôi cực kỳ ăn ý, anh ta nhặt con dao lên, ném thẳng về phía gã đầu chó.

Tôi phi một bước tới, bắt lấy con dao rồi đâm thẳng vào cổ họng hắn ta, sau đó cứa ngang qua lại, giống hệt cách hắn ta đã giết ông lão.

Gã đầu chó không thể trụ vững thêm nữa, cơ thể nặng nề ngã rụi xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!