Đáng tiếc, liên tục mấy tiếng đồng hồ chịu áp lực cao độ, giờ phút này, bất kể là trí lực hay thể lực đều đã khó mà trụ được nữa.
Có lẽ đã đến nửa đêm, gió biển thổi lồng lộng, áo quần mỏng manh, lại thấy hơi lạnh, bụng cũng đói cồn cào.
Nếu cứ tiếp tục thế này, dù không bị người ta giết thì cuối cùng cũng sẽ chết.
Đúng lúc này, loa thông báo trong khoang tàu lại vang lên: "Mời tất cả người chơi nhanh chóng đến nhà hàng số 10 dùng bữa."
30
Mọi người vừa nghe thấy âm thanh này, tinh thần không khỏi phấn chấn.
Xem ra bọn họ cũng giống tôi, vừa lạnh vừa đói.
"Chúng ta có được đến đó không?"
Triệu Tứ Hải nói: "Chúng ta dĩ nhiên là được ăn, nếu để chúng ta chết đói, bọn họ còn chơi cái gì nữa?"
Tuy nhiên, không đợi chúng tôi quyết định có đến sảnh số 10 hay không, trong loa phát thanh vậy mà lại vang lên những giai điệu nhẹ nhàng, thay đổi hẳn bầu không khí căng như dây đàn lúc trước.
Giọng loa thông báo tiếp tục vang lên: "Trong thời gian dùng bữa, cấm đánh nhau, kẻ vi phạm, giết không tha."
Tiêu Lập kích động: "Vậy là chúng ta có thể đi ăn, câu này chính là để bảo vệ chúng ta."
Lâm Sương cau mày: "Nhưng tại sao bọn họ lại muốn bảo vệ chúng ta?"
Triệu Tứ Hải nói: "Những người từng đi săn đều biết, thợ săn sẽ không để con mồi chết dễ dàng, quá trình rượt đuổi mới là thú vui thật sự của việc đi săn."
Thế là, chúng tôi nghênh ngang bước vào sảnh số 10.
Gặp lại đám thợ săn đã truy sát chúng tôi, tôi cảm thấy giờ chỉ còn lại vài người là đeo mặt nạ.
Và ở đây, có một người vô cùng nổi bật
- gã đầu chó to con.
Tuy hắn ta đã tháo mặt nạ, nhưng vóc dáng là thứ không thể thay đổi và khiến người ta nhận ra ngay.
Không hiểu sao, tôi rất căm ghét hắn ta.
Con người ai rồi cũng sẽ già, sẽ bệnh, hắn ta dựa vào đâu mà đối xử với một ông lão ốm yếu như vậy?
Cái chết của ông lão, bất kỳ người bình thường nào nhìn thấy cũng sẽ căm hận hung thủ.
Tôi đi thẳng về phía hắn ta, những người còn lại cũng đi theo tôi.
Có lẽ bọn họ cũng căm ghét gã to con này giống tôi, hoặc cũng có lẽ bọn họ đã thừa nhận tôi là người lãnh đạo, nên bằng lòng đi theo sau tôi.
Gã đầu chó dường như nhận ra thái độ của tôi với hắn ta không bình thường, vì thế, cơ thể cường tráng đó vậy mà lại bắt đầu run rẩy.
Hắn ta định lẩn đi, nhưng dường như đã không kịp nữa.
Một tiếng "Két", sảnh số 10 dường như vừa khởi động một công tắc gì đó, mọi người không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn lên.
31
Chỉ thấy trên trần nhà nứt ra mấy khoảng không, từ trên đó treo xuống mấy chiếc bàn ăn hình chữ nhật rất dài.
Trên bàn bày biện từng phần thức ăn, tuy bị lồng bàn đậy lại, nhưng mùi thơm của thức ăn vẫn len lỏi vào mũi của mỗi người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!