"Anh thực sự cho là Bách Phú nói thật sao ?"
"Cô ấy có lý do gì để nói dối chứ ? "
Kỷ Nhan nhíu nhíu hàng lông mày thanh mảnh xinh đẹp, nói thẳng ra nghi ngờ : "Nói thực, đối với sự hiểu biết về Bách Phú của em, thì cô ấy đúng là không thể nói dối được. Nhưng … …nói là có quỷ, liệu có phải là quá hoang đường chút rồi không ?"
Lăng Hạo cười cười, nhìn thẳng vào đôi mắt Kỷ Nhan : "Nếu như anh nói anh tin là có quỷ, em sẽ nghĩ thế nào ?"
Kỷ Nhan vừa tức vừa buồn cười mà nói : "Này, Lăng Hạo, em đâu có phải quen biết anh lần đầu tiên đâu cơ chứ, anh là người thế nào em lại còn không biết sao. Anh mà cũng tin có quỷ ? "
Lăng Hạo ngừng cười, nghiêm túc nói từng chữ : "Anh – thực – sự
- tin – là – có – quỷ ."
Kỷ Nhan ngây ra, không thể tin được mà nhìn vào người đàn ông mình cho là đã hiểu rất rõ này. Có điều , anh ấy chính là như vậy, cứ luôn làm cô không cách nào nắm bắt được, cũng không thể phân biệt rõ được, ai mới là con người thực của anh.
Lăng Hạo lại quay đầu tự mình nói với mình : "Có những chuyện, nếu như em đã từng trải qua, thì sẽ tin thôi."
Tiễn Kỷ Nhan về nhà xong, Lăng Hạo một mình đi về nơi ở là Kim Bích Giang Uyển bên cạnh khách sạn.
Lúc ngâm mình trong bồn tắm, Lăng Hạo lại nghĩ đến ký ức lúc nhỏ mà mình không hề muốn nhớ tới chút nào. Cha mẹ, tai nạn xe, máu tươi , khắc tinh, oán hồn … …
Mệt mỏi, thực sự rất mệt mỏi, trong tim này. Không muốn ngủ một mình chút nào.
Khi phải đối mặt với ông nôi luôn nghiêm khắc, bất luận trong tim Lăng Hạo dù cho có sợ hãi đến mức nào, có cô đơn đến bao nhiêu, thì cũng không bao giờ xin ông đừng để mình phải ngủ một mình. Nhưng đến khi trưởng thành rồi, Lăng Hạo lại thường xuyên tìm các cô gái khác nhau để qua đêm cùng anh. Rất nhiều người mắng anh là đồ phong lưu, song anh vẫn là không nguyện ý ngủ một mình.
Cho đến khi xảy ra chuyện đó, cho đến khi nhìn thấy ánh mắt thương tâm tuyệt vọng đó.
Ding … … Điện thoại vang lên.
"Lăng Hạo, đã liên lạc được với Bạch Long đại sư rồi, ông ấy vừa hay đang ở trong nước, nói ngày kia có thể đến được. Nhưng ông ấy nói nhất định muốn gặp Bách Phú."
"Tại sao ?" Lăng Hạo có chút kỳ quái mà nhíu nhíu mày, anh vẫn nhớ nụ cười có chút ngốc nghếch kia, nhớ cái gương mặt vì dùng sức mà đỏ hồng hết cả lên.
"Đại sư không nói tại sao cả, chỉ nói đến lúc đó, nhất định cô ấy phải đến."
"Được, tôi biết rồi. Vất vả cho ông rồi Tô tổng, nghỉ ngơi sớm đi."
"Không có gì, vậy tôi không làm phiền anh nữa."
Bạch Long đại sư muốn gặp Bách Phú ? !
Thật sự là rất kỳ quái, Bạch Long đại sư không dễ gì gặp người lạ. Nếu như không phải vì ông có giao tình tốt với ông nội, thì lúc đó ông cũng sẽ không giúp mình thoát khỏi lời nguyền như vậy.
Anh vẫn nhớ đại sư nói, sự tình vẫn còn chưa hề chấm dứt, bản thân còn một đại kiếp nữa, chính là vào lúc anh hai mươi tám tuổi, cũng là năm nay. Cũng không biết liệu có thể qua được cửa này không nữa. Có điều, cũng chính là đại sư đã từng nói, cứ để thuận theo tự nhiên. Cái phải đến sẽ đến, muốn chạy cũng không thoát được.
Sau khi khóc một trận đã đời xong, Bách Phú cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi. Trương Dương bị cô dọa cho sợ kia vẫn ở bên cạnh, hơn nữa còn mua đến một đống đồ mà cô thích ăn nữa, còn có thứ mà cô đã muốn từ rất lâu rồi — một bó hoa tuy lip đỏ thẫm đến phát ra ánh đen.
"Đặc biệt quá ! " Bách Phú là lần đầu tiên nhìn thấy tận mắt loài hoa này, dường như đã bị mê hoặc rồi vậy. Màu sắc này, thật sự đã làm cô mê mệt, thậm chí còn có chút yêu thích mà không nỡ rời tay.
Nhìn thấy Bách Phú thích bó hoa này như vậy, Trương Dương vui đến nỗi miệng cũng không thể khép lại được, "Vốn dĩ anh muốn mua một bó hoa hồng đỏ, tiếc là đã bị bán hết rồi. Anh cảm thấy loài hoa này cũng rất đẹp, hơn nữa lại còn rất đặc biệt, cho nên mới mua đến để tặng em. Em có thích không? Đúng rồi, còn có cái này nữa." Trương Dương lấy ra từ trong túi áo một chiếc bùa màu vàng, "Cái này là lá bùa hộ mệnh anh xin ở trên đền Hoàng Đại Tiên về.
Em phải đeo nó nhé, đến lúc đó nhất định quỷ thần cũng không dám nhận nữa đâu."
"Thích ! Thích lắm, em thích màu này lắm ! Cám ơn anh nhé, tiểu Hắc." Bách Phú nhìn Trương Dương vừa nãy vì chạy đến mà người đầy mồ hôi, trong tim thầm nhủ : "Tiểu Hắc, có anh , thật tốt."
Nghe được lời nói vui mừng của Bách Phú, Trương Dương trong mắt lại xẹt qua một tia sáng kỳ lạ, có điều Bách Phú đang chăm chú ngắm hoa kia hoàn toàn không nhìn thấy được điều đó, chỉ chăm chú vuốt ve nhẹ nhàng những cánh hoa kia. Cứ thế này, ôn nhu như vậy, chăm chú đến thế, làm Trương Dương bên cạnh không khỏi lay động trong tim.
"Tiểu Hắc a, ngày mai là em xuất viện rồi, anh sẽ đến đón em chứ ?" Bách Phú vừa cầm bó hoa màu đỏ rực vừa nhẹ nhàng hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!