Chương 6: Thực Sự Có Quỷ - Phần 2

Máu, khắp nơi đều là máu !

Trên tường, trên trần nhà, trên cả tấm ga giường màu tuyết trắng nữa … … Tất cả đều là màu đỏ kỳ lạ mà vô cùng nhức mắt !

Mùi máu tanh giống như một con sóng nặng nề đánh thẳng vào trong thần kinh của Bách Phú, răng cô bắt đầu không tự chủ được mà đánh lập cập vào nhau, hiện giờ không chỉ có dựng lông tơ lên, mà đến cả da gà cũng đã nổi lên hết cả rồi.

Nếu như nói vừa rồi Bách Phú là hoảng sợ, vậy thì hiện giờ cô đến hoảng sợ cũng không còn nữa rồi, cả người giống như là rơi vào trong một khối băng lớn, cứng đơ như gỗ nằm trên giường, con ngươi chuyển động nhìn khắp bốn phía, sợ hãi nhìn một mảng màu đỏ trước mắt kia, đến một chút âm thanh cũng không thể phát ra được.

Một mùi hôi thối bay vào trong khoang mũi vốn đã vô cùng yếu ớt của Bách Phú, là hỗn hợp máu tanh đang bị thối rữa ra, làm Bách Phú không đừng được mà cảm thấy kinh tởm.

Tất cả tất cả, đã từng bước khiêu khích lên đến giới hạn cực điểm của thần kinh Bách Phú, làm thần kinh của cô căng lên như dây đàn, đến thân thể cũng không tự chủ được mà run lập cập.

Cuối cùng thì cũng đã xuất hiện, đúng như trong dự đoán, cái con quỷ này đúng là không được … …đẹp cho lắm.

Thực ra thì thân hình của nó cũng giống như bất kỳ cô gái bình thường nào, thậm chí còn rất mảnh mai yếu ớt. Mặc một bộ váy liền thân kiểu cách thanh khiết mà lại vô cùng xinh đẹp. Nhưng gương mặt … …trên lớp thịt trắng bệch rõ ràng đã mất đi làn da kia chằng chịt những mạch máu mỏng đỏ tươi. Còn trên gương mặt đã bị mất đi làn da kia, giống như được đeo lên lớp mặt nạ, đang được đeo lên một cái mặt nạ da người bắt đầu bị thối rữa !

Đáng kinh nhất là, cái mặt nạ da người này còn không được đeo lên một cách tử tế, có lẽ cũng do không vừa kích thước, trên trán – vùng mắt và còn cả phía dưới cằm đều bị dúm dó lại một chỗ, thậm chí đến cả lớp thịt trắng bệch tàn tạ hai bên thái dương cũng vì thế mà bị lộ cả ra. Một con mắt còn bị che lấp mất đến một nửa, song con mắt còn lại kia lại bị lộ ra quá nhiều, thậm chí còn có thể nhìn thấy tòa bộ lòng trắng. Giống như một người dính lên mặt một lớp mặt nạ dưỡng da không phù hợp vậy.

Làm người ta cảm thất vừa sợ hãi, lại vừa có chút buồn cười.

Bách Phú trong tim thầm cân nhắc, nếu giờ mà gọi to lên thì liệu có ai nghe thấy được mà đến cứu cô hay không.

"Ngươi muốn hét thì cứ hét đi, có điều, không ai nghe thấy được đâu."

Nữ quỷ thật thông minh, chỉ một chút đã có thể nhìn ra được tính toán nhỏ này của Bách Phú. Hơn nữa giọng nói của nữ quỷ này còn rất dễ nghe, đương nhiên là nếu trước đó không nhìn thấy cái gương mặt kia.

Chỉ một câu nói đó đã hoàn toàn làm tim Bách Phú bình tĩnh hẳn lại, đại khái là do mở màn quá lâu rồi, làm Bách Phú trong tim đã bắt đầu chấp nhận sự thật là có quỷ, thậm chí còn đã quen với môi trường kinh khủng mà nó tạo ra ở nơi đây nữa. Vì vậy sau khi còn quỷ kia xuất hiện, cô thậm chí còn không cảm thấy sợ hãi, mà lại cảm thấy thực tế hơn một chút.

Dù sao sợ hãi cũng chẳng để làm gì, ít nhất, có thể lập tức biết được con quỷ này rốt cuộc muốn gì trên người mình.

Đối mặt dù sao cũng tốt hơn là chạy trốn, đây chính là điều răn vàng trong cuộc sống của Bách Phú. Cũng chính nhờ vào loại tinh thần này, mà cô mới có thể dựa vào chính sức lực của bản thân, không ngừng mà tự mình tiến lên phía trước.

Nghĩ đến lời nữ quỷ ban nãy vừa nói, lại nghĩ tới người khách nữ đã chết thảm ở nơi này, Bách Phú đột nhiên có một loại dự cảm không tốt chút nào. Cô ta , không phải là định … …. lấy da mặt của mình chứ ?

Dù là vẫn đang run rẩy, nhưng Bách Phú vẫn gom đủ dũng cảm để nhìn lại con mắt đang nhìn mình kia, nuốt nước miếng một cái, sau đó làm ra một bộ dạng như chẳng có gì lãnh đạm hỏi nữ quỷ kia : "Cô rốt cuộc muốn thế nào ?"

"Ha ha … … " Khóe miệng nữ quỷ hơi động đậy một chút, dường như đang cười thì phải, Bách Phú đoán thế. "Ta … …muốn mặt của cô, ha ha ha ."

Dự cảm xấu quả nhiên là thành hiện thực rồi, Bách Phú trong tim lại đột nhiên rơi thẳng vào trong hố băng.

Ngàn vạn lần không muốn a, mặc dù bản thân chẳng xinh đẹp gì cho cam, nhưng so với việc không có da mặt thì đương nhiên là tốt hơn nhiều rồi a, mặc dù gương mặt này cũng không hẳn đã làm cho cô hài lòng, nhưng bản thân Bách Phú vẫn rất thích nó, nói gì thì nói cũng đã đi cùng cô biết bao năm như vậy rồi. Không biết có thể thương lượng với nữ quỷ này không nữa, xem cô ta có thể lấy thứ khác được không …

"Cái này … …gương mặt không thể cho cô được, cho những thứ khác có được hay không ? Ví dụ … …tóc a, móng tay a … … " Bách Phú rất ủy khuất mà hỏi.

Sao lại đi lấy mặt người khác chứ, mà cứ nhất nhất là gương mặt, chứ không chịu thứ khác. Đây vốn là thứ đối với con gái mà nói thì còn quý hơn sinh mạng a. Nếu không có gương mặt nữa, thật không bằng chết đi cho xong. Đồng thời trong tim lại không ngừng mắng mỏ cái cô Diêu Diệp độc ác như bà phù thủy trong đồng thoại kia đã đẩy cô lên đây.

"Không được !" Nữ quỷ dường như tức giận, giọng nói bỗng biến thành âm lạnh.

Bách Phú có chút lo lắng : "Không được ?"

Do dự đến nửa ngày. Cuối cùng, Bách Phú cũng quyết tâm, một bộ dạng khảng khái vì nghĩa, cắn răng mà nói : "Vậy … …thì … …ngón chân cái là được rồi." Đây cũng chính là điều Bách Phú có thể nhường bước lớn nhất rồi, mất đi ngón chân rồi cũng chỉ đau một chút thôi, mà người khác cũng không nhìn thấy được.

"Ngươi lại dám ra điều kiện với ta sao ! "

Xem ra, nữ quỷ đã thực sự tức giận rồi, bởi vì nhiệt độ vốn dĩ đã lạnh băng xung quanh đây, lúc này phút chốc mà rõ ràng hạ xuống mấy độ nữa, hàn ý ác độc như đâm vào trong xương cốt Bách Phú lại khơi dậy sự run rẩy không ngừng nổi nơi cô.

"Vốn dĩ mà… … Tôi cũng chẳng xinh đẹp gì cho cam, hơn nữa mặt tôi còn to hơn mặt cô rất nhiều, cô đeo gương mặt của tôi lên một chút cũng không thích hợp, không phù hợp thì thật sự là khó nhìn lắm , mặc dù … …không có gương mặt thì lại còn khó coi hơn …… "

Bách Phú bị hàn ý kia ép đến nỗi răng va lập cập, nhìn bàn tay khô quắt như cành cây khô của nữ quỷ, vẫn cố gắng mà nói lý, hơn nữa lại còn thể hiện ra thành ý thuần khiết nhất mà trước giờ lần đầu tiên thành khẩn đến thế này, trong tim ngược lại thầm cầu xin cái đôi tay của nữ quỷ kia đừng có hướng đến phía cô a !

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!