Chương 50: Chiếc Bóng ( Mười Một )

Sau khi Bách Phú đi rồi, hai người họ quay trở lại phòng Ninh Tiêu, coi như không có chuyện gì mà ngồi tán ngẫu.

"Anh họ, anh thực sự yêu Kỷ Nhan sao ?"

"Đương nhiên rồi."

"Đương nhiên nghĩa là ý gì ?"

"Đương nhiên là đương nhiên ! Ở đâu ra mà lắm lời thế !"

"Em cảm thấy anh không thực sự yêu Kỷ Nhan."

" … …đây không phải là chuyện cậu nên quản ."

… …

"Anh họ, cảm ơn anh !"

"Đàn ông, lại giống mấy bà thím thế làm gì ?"

… …

Nói mãi nói mãi, đột nhiên dưới lầu có động tĩnh, hai người họ nhanh chóng chạy xuống nhà.

"Vú Từ ? Sao vú lại đến đây ?" Ninh Tiêu vừa kinh ngạc vừa lo lắng, dự cảm trong tốt trong tim lại càng lao đến mãnh liệt hơn, "Cháu không phải đã bảo vú đợi ở bên đó, đừng về sao ?"

Nghe thấy Ninh Tiêu hỏi vậy, vú Từ khó xử vặn vẹo hai bàn tay mập mạp vào với nhau, nhỏ giọng nói : "Vú mơ thấy lão gia ông ấy xảy ra chuyện, lo lắng quá, nên mới quay về xem một chút."

Ninh Tiêu cười khổ một cái, xem ra đây chính là cái gọi là số mệnh rồi ? Anh ta lúc này đang có một dự cảm, rằng đêm nay nhất định sẽ xảy ra nhất nhiều chuyện, hơn nữa những chuyện này cũng sẽ có ảnh hưởng đến cả cuộc đời của anh ta.

"Vú Từ à, vú về trước đi. Ngày mai, oh, ngày kia Ninh Tiêu sẽ đi đón vú về."

"Đã muộn đến thế này rồi, vú về thế nào đây ? Để vú ở lại đây nhé, vú đã lâu lắm không được gặp lão gia rồi. Liệu có phải , lão gia ông ấy … …vẫn đang còn giận vú hay không ?". Gương mặt tròn vành vạnh của vú Từ đã lộ ra vẻ ủy khuất lại u buồn.

Còn chưa đợi ai trả lời , đột nhiên cánh cửa chính rõ ràng đang mở rộng bỗng nhiên tự động đóng lại, toàn bộ căn nhà cũng nhất thời bị bao phủ trong bóng tối, đến cả không khí cũng tức khắc như giảm xuống đến mười mấy độ, lạnh lẽo như thể đang trong hầm băng vậy.

"Aiyo, sao thế này ? Sao thế này ? " Vú Từ bị dọa đến hét ầm lên.

Ninh Tiêu vội vàng nắm chắc lấy cánh tay đang khua loạn lên của vú Từ, an ủi nói : "Đừng sợ, nhất định là công tắc nguồn điện gặp trục trặc rồi. Vú đi ra trước đi, một lát nữa cháu sẽ gọi người đến sửa ! Đúng rồi, vú Từ, vú có đem theo lá bùa lần trước cháu đưa cho vú hay không ?"

"Có, có, vú ngày nào cũng đeo trên mình." Vú Từ gấp gáp lấy lá bùa màu vàng ra.

Ninh Tiêu vừa nhìn thấy lập tức an tâm hơn nhiều : "Vú Từ , vú nhất định phải giữ lá bùa này cẩn thận nhé !"

"Hi hi hi … … …ha ha ha ha … … "

Một trận tiếng cười non nớt dễ nghe truyền đến, giống như âm thanh nổi vậy, vờn quanh tai mỗi người họ. Âm thanh này mặc dù êm tai như tiếng chuông bạc kêu, nhưng lại làm cho đáy lòng họ cảm thấy một khối hàn khí khó mà chịu đựng được !

Ninh Tiêu nhanh chóng kéo vú Từ xông ra phía cửa chính, muốn đẩy bà ra ngoài. Nhưng, giống như những cảnh tượng cũ xì vẫn hay diễn trên phim — cửa rõ ràng là không khóa, nhưng lại chẳng thế mở được ! Dù cho Ninh Tiêu cùng Lăng Hạo có dùng sức như thế nào, thì cửa chính vẫn không hề nhúc nhích.

Tiếng cười âm lãnh kia lại lần nữa bức đến gần, làm cho vú Từ không kịp định thần lại sợ đến kinh hồn mà co quắp thành một đống. Ninh Tiêu và Lăng Hạo ngược lại hoàn toàn trấn tĩnh, thậm chí còn giống như thấy chết mà không lùi, rất có khí khái của nam tử hán.

Thứ chờ đợi đã lâu đó cuối cùng cũng xuất hiện — cái đám sương đen dầy đặc phủ thành một đoàn bám phía sau lưng của Ninh Chấn Hoa. Mấy người họ mặc dù không thể thấy được rõ ràng như Bách Phú đã thấy, nhưng dù sao, thứ này một khi đã chịu để cho họ nhìn thấy, cũng có nghĩa là , nó , đã chuẩn bị chấm dứt mọi chuyện ở đây rồi.

Ninh Chấn Hoa đã hoàn toàn bị khống chế kia đang ôm trong tay quả bóng rổ mà "nó " thích nhất, để lộ ra nụ cười ngây thơ không chút tà mỵ với mọi người, trong miệng lại không ngừng phát ra âm thanh " hi hi … …ha ha " .

Nhìn thấy Ninh Chấn Hoa gương mặt đầy râu ria, tiều tụy lại hồn nhiên như một đứa trẻ, thực sự là rất quỷ dị đến nỗi làm cho mọi người nổi hết cả da gà trên thân, đến lỗ chân lông cũng như co rút đứng hết cả lên.

"Ngươi rốt cuộc chịu đi ra rồi ?" Khóe môi Lăng Hạo nổi lên một nụ cười như có như không, dường như trước mặt đây không phải là một con lệ quỷ ( xem chương 1 để bít "lệ quỷ " nghĩa là gì nhé ! ) , mà chỉ là một đối thủ bình thường mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!