Bách Phú nỗ lực đè nén sự rung động vừa rồi của mình xuống, muốn giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng, cứ muốn bản thân không nghĩ đến nữa, thì lại càng suy nghĩ nhiều hơn.
Aiya , vừa rồi quên mất không hỏi anh ta tên gì rồi ! Đúng rồi, anh ta sẽ làm việc ở bộ phận nào chứ ? Gần đây đúng là khách sạn đang mời thêm người về, nhưng lại là bộ phận phòng chiêu mộ, mà lại toàn là nữ, không hề nghe nói là tuyển nam a … …
Trong đầu suy nghĩ lung tung không ngừng, tim lại cũng vì thế mà nảy lên theo, làm sao đây , làm sao đây ?
Đúng lúc này, Diêu Diệp đã tới "giúp" Bách Phú một tay. Cô ta đến kèm theo cả một bài ca giáo huấn mắng mỏ ập xuống Bách Phú, làm Bách Phú hoàn toàn chỉ còn cách đem sự tò mò cùng rung động mạnh trong phút chốc ép xuống tận đáy tim.
Bách Phú vì muốn chạy trốn sự mắng mỏ của Diêu Diệp, bèn nhanh chóng chạy lên tầng thứ 14, hiện giờ nơi đây chính là vùng cấm mà chẳng ai dám mò đến nữa. Mặc dù có chút sợ hãi, nhưng nơi đây thực sự vẫn rất an tĩnh. Nhưng … … Hình như thật sự cũng hơi yên tĩnh quá thì phải.
Bách Phú lại vùi đầu vào bắt đầu dọn dẹp phòng. Làm mãi làm mãi, cô dần dần cũng quên đi nỗi sợ hãi lúc ban đầu.
Phòng cuối cùng rồi, Bách Phú xoay xoay cái eo đang đau nhức kinh khủng kia. Mệt quá đi thôi ! Rõ ràng bản thân ghét công việc dọn dẹp hay sắp xếp đồ đạc trong gia đình, vậy mà giờ không những phải dọn dẹp , mà còn phải dọn dẹp cả một những hai mươi ba gian phòng ! Hai tuần, thật không biết làm sao mà chống được qua cả quãng thời gian này.
Phòng 1423, là phòng cuối cùng rồi, cũng chính là căn phòng mà thứ năm tuần trước đó đã xảy ra chuyện. Nghe nói cô gái lúc đó bị người ta lột lấy da mặt lúc vẫn còn sống nguyên, làm cho người đàn ông ở cùng phòng với cô ta bị dọa đến mức giờ đã thành thần kinh rồi. Song bất luận là trên giường hay trên tường, lại đều không có dù chỉ là một giọt máu của người bị hại, mà điểm này cũng lại làm cho câu chuyện vốn đã kinh dị lại càng đáng sợ hơn.
Câu chuyện kinh dị này lại còn được phủ lên một tấm mạng mỏng kỳ quái nữa. Đó là mặc dù trong phòng không có dấu tích máu, nhưng lãnh đạo cấp cao của khách sạn vẫn quyết định sửa sang lại toàn bộ căn phòng, đến đồ đạc cũng đổi hoàn toàn thành đồ mới. Song vẫn có không ít nhân viên làm việc tại tầng này nói, nơi đây có quỷ, hơn nữa còn dọa ngất đến mấy người rồi.
Lo sợ sẽ ảnh hưởng đến khách hàng cũng như chính danh tiếng của mình, nên lãnh đạo khách sạn đã mở cuộc họp quyết định trước hết nên đóng cửa toàn bộ tầng thứ 14 này lại.
Vừa vào đến căn phòng này, Bách Phú hoàn toàn không có cảm giác gì đặc biệt cả. Cô cũng căn bản là quên mất hoàn toàn chuyện lưu truyền đáng sợ về căn phòng 1423 này, chỉ là do mệt mỏi làm việc quá, lại không hề phát hiện ra, bên cạnh đang có chuyện kỳ lạ diễn ra … …
Lăng Hạo vừa mới giúp Bách Phú bê đồ xong, bèn đi tới cửa văn phòng của bộ phận bán hàng.
"Xin hỏi Kỷ Nhan có đây không ?"
"Oh, chị ấy có đây. Để tôi gọi chị ấy cho anh." Người đang trả lời lúc này lại chính là đồng đảng của Bách Phú — Đặng Hân. Cô ấy lúc này cũng đang ngượng đỏ hết cả mặt lên như Bách Phú lúc nãy. Bởi vì người đàn ông này thực sự đúng là đẹp trai quá. "Xin được hỏi là vị nào đến tìm đây ạ?"
"Lăng Hạo."
"Oh, Lăng Hạo." Lại là đến tìm nữ ma đầu, nữ ma đầu kia cũng thật là may mắn quá đi, đến cái tên cũng hay như vậy.
Người này cũng họ Lăng, ha ha , lại cùng một họ với ông chủ. Không biết người đàn ông đẹp trai như thế này, nữ ma đầu sẽ có phản ứng thế nào nhỉ? Người đàn ông này rõ ràng khác hẳn so với những người hay đến đây theo đuổi nữ ma đầu a … …
Song thật đúng là làm cho Nhan Nghiên thấy vô vị, Kỷ Nhan vẫn là một bộ dạng lạnh nhạt như thường, lạnh lẽo nói : "Biết rồi, để anh ta vào."
"Thật đúng là lãnh khốc vô tình." Nhan Nghiên trong tim thầm mắng. Lúc đi ra khỏi cửa còn len lén liếc một cái nhìn về phía cửa văn phòng, nơi Trình Phong trợ lý của Kỷ Nhan đang ngồi. Tiếc là Trình Phong đến Lăng Hạo cũng không để ý đến, chỉ chuyên tâm làm việc của mình.
Nhan Nghiên nhún nhún vai, cũng tự thấy mình đúng là lắm chuyện quá, thế nên ngoan ngoãn quay về ngồi ở chỗ làm việc, bắt đầu làm việc của mình.
Thực ra, chỉ có bản thân Kỷ Nhan mới biết được chính mình có bao phần căng thẳng.
" Anh ấy về rồi, anh ấy cuối cùng cũng về rồi. " Cái tên làm bản thân không có cách nào quên đi được này ! Không biết, anh ấy còn nhớ những lời đã từng nói không.
Lăng Hạo ưu nhã bước vào, dáng vẻ vẫn như nhiều năm trước đây, chỉ là hiện giờ trong mắt anh đã bớt đi mấy phần phù phiếm của tuổi trẻ, lại thêm mấy phần trưởng thành ổn định hơn.
"Nhiều năm không gặp như vậy, em vẫn tốt chứ ." Lăng Hạo ôn nhu nhìn cô gái đã từng coi mình như chính sinh mạng này. Cô ấy ngày càng trưởng thành hơn, ngày càng đẹp hơn, song cũng lại có phần suy nhược hơn xưa. Là vì công việc quá mệt nhọc, hay là … …vì mình trước đây mà thế.
"Em rất tốt." Nỗ lực để làm cho tâm tình mình bình tĩnh lại, cố gắng hết sức để bản thân không bị mất đi hình tượng chính mình. Dù sao, Lăng Hạo cũng là một người đàn ông hấp dẫn vô cùng, song lại không phải một người đàn ông chỉ chuyên tâm vào được một thứ duy nhất. Quen biết Lăng Hạo lâu như vậy, Kỷ Nhan hiểu rất rõ điều này.
"Quà ! " Lăng Hạo từ trong túi quần lấy ra một chiếc hộp nhỏ đẹp đẽ. Bên trong là một thứ màu xanh lam nhạt, một chiếc vỏ sò được khảm pha lê sáng lấp lánh.
"Thật đẹp quá !" Kỷ Nhan trong tâm thầm than, song trên miệng vẫn lại chỉ nói một tiếng cảm ơn.
Anh ấy hóa ra vẫn còn nhơ là mình thích pha lê. Song cảm giác trong tim lại vẫn là sự ngọt ngào trộn lẫn cả chút đắng lòng trong đó.
"Còn nhớ không? Anh đã từng nói, đợi lúc anh về nước, chính là lúc anh muốn được ổn định." Lăng Hạo chăm chú nhìn đôi mắt đẹp đẽ của Kỷ Nhan, ngừng lại một chút, rồi mới nói tiếp : "Em, còn đồng ý đón nhận anh không ?"
Có lẽ chính vì đã mất mát quá nhiều. Nên hiện giờ mới không dám ôm ấp quá nhiều hi vọng. Vì, cái cảm giác đó, thực sự là … …. rất đau !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!