Chương 47: Chiếc Bóng ( Tám )

Nghe xong lời tường thuật lại của vú Từ, ba người họ đều cảm nhận được sự nghiêm trọng của sự việc.

Ninh Tiêu ôm lấy bờ vai của vú Từ, nghiêm túc nói : " Vú Từ, vú đừng lo lắng quá, ông ấy là cha cháu, không cần vú phái nói , thì cháu cũng sẽ phải cố gắng hết sức để cứu ông ấy."

Lại trấn an vú Từ thêm một lúc, ba người họ mới rời khỏi nhà vú Từ. Ninh Tiêu bảo vú Từ tạm thời cứ ở lại nơi đây, dù sao thì hiện giờ Ninh gia cũng vô cùng không an toàn. Sau đó, anh ta lại còn cẩn thận lấy tấm bùa chú mà Bách Phú đưa để đưa cho vú Từ, nhắc bà phải luôn nhớ mang theo mình, qua một thời gian nữa sẽ đón bà về.

Trên suốt đường về, Ninh Tiêu rất trầm mặc, chẳng hề động đậy gì cứ nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, đối lập hoàn toàn với sự hưng phấn lúc mới đến đây. Sự trầm mặc này cũng ảnh hưởng không ít đến Bách Phú và Lăng Hạo. Cũng do không khí quá mức trầm lặng, nên làm Bách Phú và Lăng Hạo cảm thấy thực sự rất khó xử. Hai người họ cứ liên tiếp liếc nhìn Ninh Tiêu, rồi lại lập tức chuyển tầm mắt ra chỗ khác, như sợ sẽ làm cho anh ta biết được.

Thực sự không thể chịu đựng thêm nữa Lăng Hạo đành phải mở radio trên xe lên, hi vọng có thể mượn cớ này mà tìm ra được đề tài để nói, phá vỡ bầu không khí bị đè nén lúc này. Thế nhưng Lăng Hạo vạn lần cũng không thể ngờ đến được, là sau mấy tin tức chán phèo, trên đài này lại đưa một tin tức kinh hoàng, lại càng làm cho toàn bộ cảnh tượng bị ngưng trọng lại.

Tin tức như sau : ở trong một con lạch ở ngoại ô thành phố, đã phát hiện có một thi thể phụ nữ chưa biết danh tính. Thi thể người phụ nữ này khi được phát hiện thì cực kỳ kinh dị, bộ mặt cô ta và trên thân thể vẫn được mặc quần áo đầy đủ, nhưng da thịt trên thân người thì đã không còn thấy đâu nữa, chỉ còn lại xương cốt. Hơn nữa theo suy đoán của pháp y, thì thi thể người phụ nữ này dường như là bị dao lọc bỏ toàn bộ cấu tạo cơ thịt, hơn nữa trên xương còn lưu lại vết răng của một loài động vật nào đó.

Nghe thấy tin tức này, gương mặt vốn dĩ đã trắng bệch của Ninh Tiêu lại càng bị phủ lên một tầng sương mù. Trước mắt anh ta lại lần nữa hiện lên cảnh tượng bóng Ninh Chấn Hoa dưới ánh trăng cùng với cái tủ lạnh đầy thịt sống, nhịn không được mà trong dạ dày dâng lên từng đợt buồn nôn. Những dự cảm bất thường cứ vậy mà mãnh liệt hướng đến anh ta.

Lăng Hạo nhìn thấy Ninh Tiêu gương mặt trắng bệch thở hổn hển, nhanh chóng vỗ vỗ cậu ta, rồi tắt radio đi, bật nhạc êm dịu lên.

Nhưng như vậy cũng không thể làm giảm bớt được sự bất an của Ninh Tiêu, song Bách Phú lại nói một câu làm biến đổi hoàn toàn không khí này.

Lúc đó Bách Phú vẫn luôn trầm mặc không nói lời nào bỗng quay sang Ninh Tiêu, gương mặt tò mò hỏi : "Vú Từ bà ấy … …thích cha anh sao ?"

Nhất thời, gương mặt Ninh Tiêu đỏ lên, còn Lăng Hạo lại không hề khách khí mà cười to lên : "Hỏi hay lắm. Đây vốn là bí mật công khai a, cái thằng này còn chết cũng không chịu nhận đấy ! Ha ha ha ha … … "

" Thực ra vú Từ cũng rất được mà, hơn nữa lại chờ đợi biết bao năm như thế, tôi cảm thấy cha anh cũng có thể suy nghĩ một chút." Bách Phú nói vô cùng nghiêm túc.

Song Ninh Tiêu lại không ngồi yên được, mặc dù trong lòng anh ta sớm đã coi vú Từ như mẹ, nhưng nếu thực muốn anh ta gọi vú Từ một câu là "mẹ" thì anh ta lại bất luận thế nào cũng không thể tiếp nhận được, lại nhịn không được mà quay sang trách Bách Phú : "Cô nói linh tinh gì thế ? Vú Từ vốn dĩ tận trung với công việc, nghiêm túc có trách nhiệm. Sao lại xiên ngang xiên dọc thế !"

Nói xong, lại quay mắt sang Lăng Hạo, "Có điều em không trách Bách Phú, Bách Phú trước đây đâu như thế này, nhất định đều là do anh họ dạy hư cô ấy."

"Này, liên can gì đến anh chứ ?" Lăng Hạo bất mãn mà nói , " Đây nào có phải là do anh bảo Bách Phú nói đâu, là Bách Phú người ta tự cảm nhận mà phát hiện ra đấy chứ . Anh nói em ý, cứ không bỏ xuống được cái giá của đại thiếu gia."

Ninh Tiêu phẫn nộ mà phản kích lại : "Em không bỏ được cái giá xuống ? Em lúc nào bày giá ra chứ , Bách Phú, cô nói xem !"

Thấy chỉ một câu nói vô tâm của mình lại làm khơi dậy một cuộc chiến, Bách Phú nhanh chóng giả vờ như người không có liên quan, nhàn nhã mà nhìn ra phía ngoài cửa sổ, bất luận thế nào, Ninh Tiêu cũng đã thoải mái được một chút rồi.

Thấy thái độ này của Bách Phú, Ninh Tiêu lại càng tức giận, song lại chẳng biết nên nói gì để phản kích lại, chỉ đành không ngừng đâm đâm vào cái bóng của Lăng Hạo mà trút giận.

Đang lúc đâm sướng tay nhất, Ninh Tiêu chợt dừng tay, chỉ cảm thấy một trận hàn khí đang đi từ chân lên trên, sau đó đi vào từng tế bào của anh ta … …Ninh Tiêu rốt cuộc đã biết được cảm giác kỳ lạ của chính mình là cái gì.

Chính là chiếc bóng !

Đúng, là chiếc bóng của cha !

Cha vốn rất gầy, hơn nữa trước giờ luôn đứng thẳng. Nhưng nhớ lại lúc mới về, lần đầu tiên nhìn thấy bóng của cha, sau lưng ông lại nhô lên cao cao ! Giống như, giống như đang bị còng xuống vậy. Không, lại càng giống như đang có thứ gì đó nằm sấp trên lưng hơn.

Nghĩ tới đây, Ninh Tiêu không khỏi toát ra một thân mồ hôi lạnh.

Lần thứ hai nhìn thấy bóng của cha, lại càng không bình thường. Lần trước là lưng cha nhô lên, mà sau đó lại là trước phần ngực bụng cha !

Nhưng rõ ràng là cha vốn rất gầy cũng đứng rất thẳng, vậy thì trong cái bóng đó là thứ gì chứ ? … … Liệu có phải chính là thứ đã làm cha biến đổi tính nết như vậy không ?

Thảm nào mà anh ta luôn cảm thấy bất thường … … Ninh Tiêu không ngừng trách móc chính mình vô ý, rõ ràng có kẽ hở như vậy, mà mình sao lại để lâu đến vậy mới phát hiện ra chứ …

Thảm nào mà anh ta luôn cảm thấy bất thường … … Ninh Tiêu không ngừng trách móc chính mình vô ý, rõ ràng có kẽ hở như vậy, mà mình sao lại để lâu đến vậy mới phát hiện ra chứ … … ~

Bách Phú ngồi bên cạnh Ninh Tiêu phát hiện anh ta lại lần nữa bàn tay run rẩy lên, thấy kỳ lạ vô cùng nghĩ : Vừa rồi anh ta không phải đã đỡ hơn rồi sao ? Làm thế nào mà bây giờ lại, liệu có phải là xảy ra chuyện gì chăng …. … Cô vội vã mà nắm lấy tay Ninh Tiêu, quan tâm hỏi han : "Anh sao thế , không thoải mái sao ?"

Nghe thấy Bách Phú nói, Lăng Hạo cũng nhanh chóng dừng xe lại bên đường, căng thẳng nhìn Ninh Tiêu.

Ninh Tiêu nhìn sự quan tâm của Bách Phú và Lăng Hạo, nỗ lực trấn tĩnh lại tinh thần, đem sự phát hiện của mình nói lại với hai người họ. Hai người kia vừa nghe xong, cũng lập tức mà nổi hết cả da gà lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!