Từ đây trở xuống là lời tường thuật của vú Từ :
Từ sau lúc thiếu gia cậu đi thì lão gia càng lúc lại càng cổ quái hơn.
Lão gia lại chơi cả bóng rổ của thiếu gia nữa ! Cậu cũng biết đấy, lão gia ông ấy khi không có chuyện gì chỉ thích suy nghĩ về những thứ đồ cổ gì đó. Hơn nữa lão gia lại có bàn chân bị bẹt, đi được mấy bước là chân lại đau, cho nên bình thường đển đi lại cũng rất ít.
Nhưng đêm hôm đó, đã khuya lắm rồi, đại khái … …ưm … …để tôi nghĩ xem … …oh, ít nhất cũng phải mười hai giờ, ông ấy lại một mình chơi bóng ! Lão gia đem quả bóng ném lên rất cao, sau đó lại dùng tay mà đỡ lấy … …cứ như vậy mà vui vẻ cười ha ha !
Tôi đã theo lão gia hơn hai mươi năm, trước giờ chưa từng thấy lão gia cười như thế bao giờ cả !
Cứ như … …cứ như một đứa trẻ vậy, vui lắm cơ !
Tôi bước qua hỏi ông ấy : "Lão gia, ông sao muộn thế này rồi mà còn chưa đi ngủ ?"
Kết quả… …ông ấy một câu cũng không nói trực tiếp ném bóng qua … …
( vú Từ lau nước mắt … … )
Tôi trước giờ chưa từng thấy lão gia giận dữ như thế bao giờ, lão gia ông ấy … … ( tiếng nói đột nhiên trở nên nhẹ nhàng như nước ) từ trước đến giờ vẫn luôn rất nhã nhặn, rất khách khí mà !
(Từ mắt vú rơi ra những ngôi sao nhỏ )
(Mọi người : Gượng gạo trầm mặc )
Hôm đó lão gia giống như biến thành một người khác vậy, hung dữ mà trừng tôi, còn bao tôi "cút " về phòng, không cho … …không cho lại ra ngoài nữa.
( Nức nở … … )
Sau đó, tôi bèn đi về phòng. Nhưng không biết tại vì sao, mà chỉ cần cứ nhắm mắt lại là lại nhìn thấy đều là lửa … …
(Ninh Tiêu cướp lời hỏi : Vú cũng mơ thấy lửa sao ? )
Đúng vậy, hơn nữa tôi còn nghe thấy có tiếng khóc của trẻ con nữa, khóc thảm thiết lắm … …
(Ninh Tiêu lại cướp lời hỏi : Vú còn nghe thấy tiếng trẻ con khóc sao ? Là con trai hay là con gái ? Vú có nhìn thấy hình dáng của nó không ? )
Ưm … …nghe giọng thì có lẽ là một bé trai, hình dáng thì tôi chẳng nhìn được. Nhưng tiếng nó khóc rất thảm thiết ! Cho đến bây giờ, tôi cứ nhắm mắt lại là lại nghe thấy tiếng nó đang khóc … …
( Ba người họ cùng kinh ngạc … … )
Nhưng thế này vẫn chưa là gì cả ! Chuyện sau đó còn làm người ta sợ hơn nữa cơ … …
(Ninh Tiêu lại cướp lời lần thứ ba : Sau đó lại xảy ra chuyện gì nữa ạ ? )
(Lăng Hạo bực mình quát : Cậu đừng có ngắt lời nữa có được không ? ! )
(Ninh Tiêu : %……—××#···×#%·…… )
(Bách Phú nhẹ giọng nói : Vú Từ, đừng để ý đến bọn họ, tiếp tục nói đi ạ, sau đó thì thế nào ? )
Có một buổi tối tôi tỉnh lại, thì nghe thấy bên cửa sổ có tiếng động, tôi lo lắng là có trộm, bèn nhanh chóng đi qua xem thế nào. Ai mà ngờ được sau khi kéo rèm cửa sổ ra thì chỉ nhìn thấy một cái bóng màu đen, dường như là một đứa trẻ. Cái bóng đó còn nói chuyện với tôi nữa cơ ? Hỏi tôi có đồng ý chơi cùng với nó không ? Nghe giọng nói thì chính là tiếng khóc của đứa trẻ trong giấc mơ của tôi ! Tôi bị dọa đến ngất đi luôn .
Kết quả là cả đêm ngủ trên nền nhà, sáng ngày hôm sau thì bị cảm … …
(Lăng Hạo hỏi : Vú Từ, vú không phải ở tầng hai sao ? )
Đúng vậy.
(Lăng Hạo lại hỏi : Vậy thì làm sao có thể có người đứng ở phía ngoài nói chuyện với vú được chứ ? )
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!