Mặc dù tinh thần cha tốt một cách kỳ lạ, nhưng Ninh Tiêu vẫn như thấy cha mình càng lúc lại càng cổ quái hơn.
Cuối cùng cũng đến được công ty, Ninh Chấn Hoa chủ trì hội nghị ngày hôm nay, giới thiệu Ninh Tiêu cho mọi người trong công ty làm quen, hơn nữa còn đích thân sắp xếp một hạng mục cho Ninh Tiêu tiến hành.
Đối với sự coi trọng này của Ninh Chấn Hoa, trong lòng Ninh Tiêu được trấn an chút ít, anh ta âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải làm hạng mục này cho tốt, không để cho cha phải thất vọng.
Phòng làm việc của Ninh Tiêu rất lớn mà cũng rất đẹp, một chút cũng không hề kém phòng làm việc của anh họ Lăng Hạo. Ngồi trên chiếc ghế rộng rãi thoải mái, Ninh Tiêu bắt đầu lật mở tập tài liệu sớm đã được để trên bàn kia.
Xem mãi xem mãi, chớp mắt đã đến mười hai giờ.
Dù sao cũng là lính mới, Ninh Tiêu quyết định mời đồng sự trong nhóm cùng đi ăn bữa cơm. Nghe thấy được lão đại mời cơm, mọi người ở dưới ai ai cũng hoan hô ầm lên, vì vậy, mọi người cùng đến một quán cơm Triều Châu để ăn gì đó.
Trong thời gian chờ đợi, mọi người bắt đầu bàn tán trò chuyện loạn hết cả lên.
"Tiểu Song hôm nay sao lại không đến thế ? Tiểu Lâm cô có biết không ?" Người nói là cấp phó của Ninh Tiêu, tên gọi là Lý Minh Cơ. Ông đã đến đầu bốn mươi, trước giờ luôn làm việc ở doanh nghiệp Ninh thị. Hơn nữa lại có kinh nghiệm về rất nhiều hạng mục, cũng là đối tượng tốt để Ninh Tiêu học tập.
Tiểu Lâm lại là một cô gái hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi trẻ trung, là trợ lý trong văn phòng, nói thẳng ra, chính là làm việc vặt. Trên thì chỉnh lý văn kiện, dưới thì mua trà chiều cùng đồ ăn vặt, toàn bộ đều do cô ta hoàn thành.
Cô lúc này đang chau chau đôi lông mày thanh tú, không giải thích được mà nói : "Không có a, tiểu Song chẳng nói gì với cháu cả. Hôm qua lúc tan sở cô ấy còn nói, hôm nay có Ninh thiếu tới tiếp nhận hạng mục, vì thế muốn đem tư liệu chỉnh lý lại cho tốt. Như vậy đến sáng sớm cũng không bị luống cuống chân tay nữa. Thật chẳng hiểu tại làm sao mà cô ấy lại không đến, hơn nữa cũng không xin phép nghỉ, điện thoại cũng không thấy có ai nghe."
"Tiểu Song ?" Ninh Tiêu cố gắng nghĩ lại dường như đã nghe qua cái tên này, "Oh, có phải là cô thư ký của tôi đúng không? Hôm nay cô ấy không đến sao ?"
"Không có. Có thể trong nhà có chuyện gấp gì đó, đến tối tôi sẽ bảo tiểu Lâm qua nhà cô ấy xem một chút." Lý Minh Cơ nhanh chóng đáp lại thay tiểu Lâm, xem ra ông ta đúng là một cấp trên rất biết bảo vệ cấp dưới của mình.
Ninh Tiêu đối với người phó này lại tăng thêm phần hảo cảm. Anh ta mỉm cười nói tiếp : "Chắc hẳn là do có chuyện gì làm trì hoãn, tôi tin giám đốc Lý khi tuyển thư ký sẽ không tìm người không có trách nhiệm."
Xem ra vị thái tử gia tương lai này đối với mình vô cùng bao dung và thấu hiểu, Lý Minh Cơ cảm kích cười cười. Vốn được nghe vị thái tử gia mới nhậm chức này là người vô cùng ham chơi, bản thân ông ta còn không ngừng lo lắng sẽ không thể hợp được với cậu thái tử gia đã quen được nuông chiều này. Nhưng hôm nay vừa gặp được người thật là Ninh Tiêu, dựa vào kinh nghiệm nhìn người nhiều năm của chính mình, Lý Minh Cơ cảm thấy Ninh Tiêu thực đúng là một người có thể đào tạo thành tài.
"Vậy … …tập tài liệu trên bàn tôi sáng nay là ai đặt ở đó ? Là tiểu Lâm sao ?" Ninh Tiêu mỉm cười nhìn vào tiểu Lâm.
Thấy thái tử gia đẹp trai dịu dàng nhìn mình như vậy, tiểu Lâm không đừng được đỏ mặt lên : "Không phải ạ, tập văn kiện đó là của tiểu Song tự mình chỉnh lý và bảo quản. Chìa khóa của tủ hồ sơ chỉ có tiểu Song và giám đốc Lý mới có. Có thể là giám đốc Lý nhỉ ?"
Ai biết được Lý Minh Cơ vừa nghe thấy đã lập tức ngây ra : "Không phải, tôi hôm nay còn chưa mở đến tủ hồ sơ."
"A ? " Ninh Tiêu cũng ngây ra hoàn toàn, "Vậy … …là tiểu Song tối hôm qua đặt lên bàn làm việc của tôi sao ?"
Lý Minh Cơ cũng một bộ dạng mơ hồ không hiểu được nói : "Không thể nào. Tôi đã bàn giao với tiểu Song , bảo cô ấy tự tay đưa cho Ninh thiếu. Bởi vì có mấy tư liệu cần phải giảng giải một chút, Ninh thiếu mới có thể hiểu được tình hình cụ thể. Hơn nữa, tối qua khi hết giờ làm tôi cũng đã khóa cửa phòng làm việc của Ninh thiếu lại, tiểu Song không thể nào có chìa khóa được. "
Nhất thời, mọi người không ai nói gì nữa, chuyện này đúng là kỳ lạ quá. Chìa khóa chỉ có hai người mới có, hai người họ lại không thể nào đi lấy, vậy thì là ai đã đem tài liệu để vào trong phòng làm việc của Ninh Tiêu ?
Lẽ nào là ma sao ?
Cứ như vậy, bữa cơm này Ninh Tiêu ăn mà phiền muộn vô cùng. Vì trực giác nói với anh ta rằng, chuyện này có quan hệ với sự biến đổi khác lạ nơi cha mình. Đột nhiên, trước mắt Ninh Tiêu lại hiện lên cảnh Ninh Chấn Hoa miệng đầy máu tươi, trong lòng không khỏi dâng lên từng đợt từng đợt tội lỗi.
Kết quả, chỉ có thể ăn được mấy miếng rau chống đói, còn những thứ khác thì không dám động đến chút nào.
Trở về phòng làm việc, Ninh Tiêu lại bắt đầu căng thẳng làm việc, Lý Minh Cơ là người nắm rõ nhất về hạng mục cũng đi qua giảng giải và phân tích giúp cho anh ta, làm cho Ninh Tiêu được lợi không ít.
Vào lúc bận rộn, thời gian trôi qua quả thực là nhanh. Lúc này đã đến giờ tan sở.
Nhìn Lý Minh Cơ nói đến mức miệng lưỡi khô hết cả, Ninh Tiêu cảm kích nói : "Cảm ơn giám đốc Lý đã hỗ trợ, nếu như không có chú, chỉ e là cháu xem hết một đêm mà vẫn sẽ có những thứ không hiểu hết được. Bây giờ đã muộn lắm rồi, chú có thể về nhà chơi với con được rồi đấy. Cháu ở lại văn phòng tiêu hóa nốt đống tài liệu này đã."
Lý Minh Cơ thấy Ninh Tiêu khiêm tốn nói như vậy, cảm thấy vui vô cùng. Lý Minh Cơ vốn dĩ là người luôn trung thành, ông đã coi doanh nghiệp Ninh thị này như gia đình thứ hai của mình. Người kế nghiệp tương lai có cố gắng như thế này, tận trong đáy tâm ông thực vô cùng hài lòng, cũng đối với tương lai của công ty tràn ngập niềm tin.
"Ninh thiếu, vậy thì chú về trước nhé. Có cái gì không hiểu, thì cứ gọi điện thoại cho chú."
"Vâng nhất định ạ."
Xem xong chỗ tài liệu, cũng đã đến bảy giờ rưỡi, nhưng Ninh Tiêu vẫn chưa muốn về nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!