Chương 43: Chiếc Bóng ( Bốn )

Lại đến lúc hết giờ làm.

Không biết vì sao, mà cứ nghĩ đến lúc về nhà đối mặt với cha, là Ninh Tiêu lại không thể đừng được mà sầu hết cả lòng. Nhưng, hiện giờ là lúc anh ta không thể nào bỏ mặc cha mình được.

Vừa về đến nhà, Ninh Tiêu đã không nhịn được mà trùng hết cả tinh thần xuống.

Trong phòng tối đen, một chút ánh sáng cũng không có, thậm chí đển cả đèn ở cửa cũng không sáng nữa. ( Đèn cảm ứng, cứ mở cửa là sẽ sáng lên ý.). Căn nhà vốn dĩ ấm áp tràn ánh sáng, giờ lại âm âm u u, làm người ta chẳng muốn đến gần.

Cũng do cha thích sự yên tĩnh, nên đã đặc biệt chọn một nơi vô cùng yên tĩnh ở khu vực Nam Cát để xây dựng một căn nhà riêng với phong cách cổ điển. Ban ngày ở nơi đây sau lưng là núi trước mặt có biển, thực đúng là một địa điểm không tồi. Nhưng cứ khi đêm xuống, là lại đặc biệt yên tĩnh, giống như hoang đảo vậy. Nhất là hiện giờ vào lúc đang bị bóng đêm che phủ hoàn toàn, đến cả cánh cửa lớn được khắc những đóa hoa cổ điển đẹp ưu nhã giờ lại cũng giống như một cái lỗ đen ngòm vậy, như đang muốn nuốt đi tất cả. Cứ nghĩ đến chuyện kinh khủng đêm hôm trước đã trải qua, toàn thân Ninh Tiêu lại nổi hết cả da gà lên.

Ninh Tiêu sờ vào vết thương vẫn còn đang đau nhức nơi cánh tay trái của mình, kiên trì đi vào trong nhà. Vừa vào đến nhà, anh trước tiên bật tất cả đèn lên, không để cho toàn bộ không gian bị bóng tối chiếm lấy nữa.

Theo thói quen mà mở tủ lạnh ra, nhưng Ninh Tiêu lại kinh ngạc nhận ra chiếc tủ lạnh tối hôm qua còn đầy ắp, giờ đã trống rỗng, toàn bộ chỗ thịt kia đã không thấy đâu nữa. Chẳng có gì cả, cha cũng chưa về, Ninh Tiêu đành phải gọi chút đồ ăn đến đợi cha về cùng ăn.

Nhưng mãi cho đến khi chiếc đồng hồ cổ trong nhà đánh mười hai tiếng, mà Ninh Chấn Hoa vẫn chưa về, điện thoại cũng vẫn không có ai nghe như cũ. Ninh Tiêu đành phải ăn qua loa một chút, rồi đi về phòng.

Lần này đi tắm hoàn toàn không gặp phải chuyện nguy hiểm. Nhưng anh ta vừa mới nằm xuống giường, đang chuẩn bị lật xem quyển sách hôm trước mới mua, thì đèn, không chút tiếng động nào mà bị tắt mất.

Trong chốc lát, toàn bộ gian phòng lại rơi vào bóng tối. Nếu là trước đây, chắc chắn anh ta sẽ cho rằng công tắc nguồn điện xảy ra vấn đề, nhưng do đã trải qua không ít chuyện kinh khủng nên Ninh Tiêu hiểu rõ, đây tuyệt đối không thể nào là nguồn điện có vấn đề được.

Ninh Tiêu cẩn thận từng chút mà lấy ra lá bùa Bách Phú đã đưa cho mang trên người, nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng.

"Hi hi … …hi hi … …" Từ phòng khách truyền đến tiếng cười như tiếng chuông bạc leng keng dễ nghe.

Nhưng Ninh Tiêu khi nghe thấy âm thanh đó lại không khỏi dựng hết cả tóc gáy lên, bởi tiếng cười kia mặc dù rất dễ nghe, nhưng lại trống rỗng vô cùng, lại giống như đang trong động không ngừng vang vọng. Trong nhà rất rộng, nhưng do bày nhiều đồ dùng bằng gỗ lim, cho nên có hiệu quả hấp dẫn vô cùng, tuyệt đối không thể nào có tiếng vang được ! Hơn nữa, trong nhà cũng không thể nào có trẻ con được a!

Vết tích trên tay mình cũng là của một đứa bé, trong này nhất định có điều kỳ quái.

Ninh Tiêu dũng cảm lao xuống dưới cầu thang, nhưng lại chẳng nhìn thấy gì. Thực ra anh ta rất sợ hãi, nhưng anh ta lại còn sợ hơn nữa rằng cái thứ không biết gọi là gì kia sẽ hại cha mình.

Trái tim đập đến điên cuồng, Ninh Tiêu vẫn dứt khoát tìm khắp căn phòng một lượt, nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Đang lúc anh ta trù trừ không biết nên làm thế nào , đột nhiên trong vườn lại truyền đến âm thanh "peng … … Peng … …peng … … "

Ninh Tiêu chấn tĩnh lại tinh thần, nắm chắc lấy bùa chú, dũng cảm bước nhanh vào trong vườn.

Khu vườn bên ngoài cũng tối om, nhưng hôm nay trăng trên bầu trời lại đặc biệt sáng, dưới ánh trăng, Ninh Tiêu rốt cuộc đã thấy rõ thứ phát ra âm thanh kia — chính là quả bóng rổ của mình.

Quả bóng rổ này Ninh Tiêu bình thường khi vận động vẫn hay dùng tới, anh ta thích nhất là chơi bóng rổ. Ở cách nhà anh ta không xa có một câu lạc bộ thể hình đầy đủ các đồ dùng để tập bóng rổ, vì vậy nên anh ta vẫn thường xuyên đi chơi bóng rổ.

Nhưng hiện giờ … …quả bóng rổ bình thường này lại làm cho Ninh Tiêu toàn thân túa ra mồ hôi lạnh.

Quả bóng, đang tự mình đập lên đập xuống. Mỗi một lần bay lên, đều lên thẳng đến cửa sổ tầng hai rồi mới rơi xuống. Hơn nữa bất luận lần nào cũng vậy độ cao đều giống như nhau… … Cứ như có người đã ghi lại động tác chơi bóng rổ, rồi lặp lại liên tục vậy.

Ninh Tiêu ngây ra, cũng không biết đã nhìn bao lâu, đột nhiên quả bóng kia hướng về phía anh ta mà lao đến! Anh ta nhìn thấy phản ứng đầu tiên là kinh ngạc, nhưng sau do đã có nhiều năm kinh nghiệm chơi bóng rổ, đã giúp anh ta có được thần kinh vận động rất tốt, ý thức sau đó giúp anh ta lấy ngay lá bùa chú ra đỡ. Kết quả, chỉ nghe thấy một tiếng kêu sắc nhọn mà thống khổ " A —" thảm thiết vang lên, quả bóng rổ cuối cùng cũng không thể tự mình này lên được nữa.

Ngay sau đó đèn trong nhà cũng theo đó sáng lên.

Nhưng do bị quả bóng rổ đập vào quá mạnh, mà lá bùa trong tay Ninh Tiêu bị rơi vào trong vũng nước bẩn trong vườn hoa. Anh ta cũng bất chấp có bẩn hay không, lập tức chạy qua nhặt lá bùa lên rồi lau sạch.

Đã không còn gì bất thường, Ninh Tiêu bước lên lầu, chuẩn bị đi về phòng mình. Đang lúc chuẩn bị bước vào cửa, lại liếc mắt một cái về phía phòng của Ninh Chấn Hoa. Lại nghĩ nếu quả thực có thứ đồ không sạch sẽ, vậy liệu cha có gặp nguy hiểm hay không ?

Ninh Tiêu đến trước cửa phòng của Ninh Chấn Hoa, gõ cửa một lúc lâu, nhưng không có ai trả lời. Xem ra cha vẫn chưa về. Cân nhắc trước sau, Ninh Tiêu vẫn mở cửa phòng cha ra.

Không biết có phải do nguyên nhân không có ai dọn dẹp, mà toàn bộ gian phòng của Ninh Chấn Hoa đều loạn hết cả lên, lại cả mùi tanh cùng mùi thối rữa như có như không xông thẳng vào lỗ mũi của Ninh Tiêu, làm anh ta không thể nhịn được mà nhíu nhíu lông mày. Hơn nữa trong căn phòng này lại âm lãnh đến dị thường, cứ như thể ở đây mùa đông đã đến sớm vậy.

Nhưng giờ vẫn đang là tháng chín, bên ngoài dù có gió nhẹ thổi qua, song cũng không thể nào âm lãnh đến mức này được.

Không dám bỏ lỡ thời cơ, Ninh Tiêu hơi suy nghĩ một chút, rồi đem lá bùa nhét vào trong gối đầu của cha mình. Sau đó hài lòng xoay người rời đi, "Nhất định không thể bị cha phát hiện được !" . Anh ta đắc ý với chủ ý này của mình.

Sau khi lá bùa đã được cất kỹ, Ninh Tiêu rốt cuộc cũng đã an tâm được phần nào. Cũng do tối hôm qua không được ngủ ngon, nên vừa mới đặt đầu xuống gối, anh ta đã nặng nề thiếp đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!