Chương 42: Chiếc Bóng ( Ba )

Nhìn thấy đơn xin thôi việc của Ninh Tiêu, Lăng Hạo lại không có chút ngạc nhiên nào, anh ta chỉ cười nhẹ mà đập đập vai Ninh Tiêu nói : "Sao ? Cuối cùng cũng nghĩ thông rồi à, đồng ý quay về giúp chú rồi sao ?"

Ninh Tiêu bất đắc dĩ cười cười đáp lại : "Không còn cách nào a, em cũng rất muốn được chơi thêm hai năm nữa. Nhưng, cha thực sự tuổi đã cao rồi, đến tinh thần cũng không còn tốt như trước đây, em làm sao có thể để mặc không quản chứ ?"

"Thế là đúng ." Lăng Hạo cười vui vẻ nói, "Đã biết rõ là số mệnh của mình không thể thoát được, vậy thì không bằng cứ chấp nhận cho rồi."

Ninh Tiêu chẳng phản bác cũng chẳng đồng tình chỉ nhún nhún vai.

Đột nhiên gương mặt Lăng Hạo trầm trọng hẳn xuống, quan tâm hỏi han : "Tối hôm qua, không xảy ra chuyện gì nữa chứ ?"

"Không có nữa … … " Ninh Tiêu cứ nghĩ đến nhà mình là lại thấy bất an, "Nhưng, em cứ cảm thấy trong nhà có gì đó không bình thường. Vừa về đến nhà, cái gì cũng không như trước nữa, đến cả vú Từ cũng đi mất rồi."

"Sao cơ? Vú Từ đi rồi ?" Nghe tin này, Lăng Hạo cũng vô cùng kinh ngạc, bởi vì anh ta hiểu rất rõ địa vị của vú Từ ở Ninh gia, từ lúc dì mất đi, tất cả mọi việc trong nhà đều do một mình vú Từ đảm nhận, không có vú Từ nữa, vậy thì trong nhà không phải là loạn hết cả lên sao ?

"Ừm." Ninh Tiêu thở dài một hơi.

"Thế rốt cuộc là vì sao ?" Lăng Hạo cũng cảm thấy có chuyện không bình thường, "Vú Từ không phải là không có con cái sao ? Bà ấy có thể đi đâu được chứ ?"

"Cha nói rằng vú Từ muốn lấy trộm đồ trong nhà, cho nên đã đuổi bà đi. Còn chuyện bà đi đâu, thì em thực sự cũng không biết." Nghĩ đến vú Từ thân thiết như mẹ mình, cả bộ dạng gương mặt thương yêu quan tâm của bà, trái tim Ninh Tiêu lại lập tức buồn bã hẳn, trên ngực giống như đang có một hòn đá lớn đè lên đó vậy.

"Vú Từ không thể làm chuyện như thế được !" Vú Từ vốn là người biết thân biết phận, Lăng Hạo luôn hiểu rõ vú Từ cũng tin tưởng rằng bà sẽ không bao giờ làm ra chuyện gì có lỗi với Ninh gia, vì bà đã coi Ninh gia như chính gia đình mình. "Trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó. Không sao, để anh cho người tìm hiểu vú Từ đi đâu, sau đó sẽ tìm chú để giải thích rõ ràng là được."

Lăng Hạo nhìn thấy rõ sự suy sụp của Ninh Tiêu, từ sau lúc mẹ mất đi, vú Từ vẫn luôn như mẹ mà quan tâm đến Ninh Tiêu vậy, còn Ninh Tiêu trong tim cũng đã sớm coi bà như mẹ mình rồi. Hiện giờ vú Từ lại không nói tiếng nào mà đi như vậy, Ninh Tiêu sao có thể không đau lòng chứ ? Lăng Hạo vội vàng gọi điện thoại, phân phó cho người đi tìm vú Từ.

"Mọi người tối qua không gặp chuyện gì chứ ?" Ninh Tiêu hỏi han Lăng Hạo, tối qua anh ta đã suy nghĩ rất lâu, cứ cảm thấy sự bất thường trong nhà cùng thứ đen tối xuất hiện kia rất có thể sớm đã có rồi, chứ không phải do mình đem về.

"Không có." Lăng Hạo cũng cảm thấy rất kỳ quái, "

"Nếu như quả thực là đã để thứ gì đó theo về từ cổ mộ, vậy thì không có lý do gì mà chỉ có mình cậu gặp phải . Hơn nữa sáng nay tôi cũng đã hỏi Bách Phú rồi, cô ấy cũng nói không có gì bất thường. Lẽ nào nó lại muốn đối phó với từng người hay sao ?"

"Cho nên, trực giác của em nói với em rằng, chuyện xảy ra ở nhà có lẽ không có quan hệ gì với cổ mộ cả." Ninh Tiêu phân tích , "Bởi vì trước khi em trở về, cha đã đuổi vú Từ đi rồi. Hơn nữa, cha thực sự cũng rất khác lạ ! Tối hôm qua, em chỉ muốn đắp chăn cho ông, vậy mà ông đột nhiên hét ầm lên, cuối cùng còn đuổi em ra ngoài nữa, tuyệt đối không cho phép tùy tiện vào phòng ông. Từ nhỏ đến lớn, ông chưa bao giờ hung dữ với em như vậy !

Anh có biết là tại vì sao không ?"

Nhình ánh mắt ấm ức của Ninh Tiêu, Lăng Hạo cũng thực không thể đoán ra được. Với hai cha con mà từ nhỏ đã coi đối phương như sinh mạng này, tình cảm đó người bình thường khó mà so bì được. Vậy thì rốt cuộc là vì chuyện gì mà mắng mỏ Ninh Tiêu , anh ta quả thực không thể nghĩ ra.

"Tại sao chứ ?"

Ninh Tiêu cười khổ một cái, cay đắng nói : "Vì một cái bình sứ cổ. Cha cho rằng em định trộm cái bình sứ đó của ông."

"Bình sứ ?" Lăng Hạo biết chú mình là một người đam mê đồ cổ, nhưng chỉ đắp chăn hộ một cái, lại bị ông hiểu lầm là muốn lấy trộm chiếc bình sứ thì liệu có phải khoa trương quá hay không ?

"Liệu có phải là vú Từ cũng vì làm việc nhà, đi vào phòng chú, cho nên mới bị chú hiểu lầm là muốn lấy trộm đồ a ?" Lăng Hạo đoán.

Ninh Tiêu đồng tình gật gật đầu : "Thực ra, em cũng nghĩ như thế. Em là con trai cha, lại bị cha coi như là kẻ định trộm mất cái bình sứ ông ôm trong lòng kia. Thì đừng nói đến vú Từ nữa ! "

"Sao cơ, chú ôm chiếc bình sứ đó để ngủ sao ?" Lăng Hạo cũng không đừng được mà há hốc mồm, "Rốt cuộc là bình sứ gì chứ ? Lại đáng để chú phải ôm trong lòng ngủ như vậy ? " Những thứ đồ cổ mà chú anh ta sưu tầm nhiều không đếm xuể, còn thường xuyên lấy ra cho mình chiêm ngưỡng. Đối với một người sở hữu nhiều cổ vật như thế mà nói, thì là thứ gì, lại có thể làm cho một người đã gặp không biết bao nhiêu là bảo vật yêu quý đến vậy chứ ?

"Chỉ là một chiếc bình sứ màu trắng. Các chuyên gia đều nói về lịch sử thì ít nhất phải có hơn một nghìn năm trước, nhưng ai ai cũng chẳng nói được là được sản xuất ở đâu." Ninh Tiêu không nhịn được mà lại than một tiếng, "Em cảm thấy cha hiện giờ yêu chiếc bình cổ kia còn hơn cả tình yêu dành cho em rồi."

"Sao mà thế được chứ ? " Lăng Hạo lập tức an ủi Ninh Tiêu, "Bình cổ ngàn năm thì đúng là rất khó có được, nhưng chú có lẽ cũng gặp không ít rồi cơ mà ?" Anh ta biết rằng chú mình có một chiêc bình sứ xanh trắng đời nhà Nguyên rất to, nếu như đem bán đấu giá ở hội chợ quốc tế, ít nhất cũng có thể đấu được hơn tiền tỷ ấy chứ !

"Đúng đấy ! Nhưng ông giờ chỉ còn yêu mỗi cái thứ kia thôi." Ninh Tiêu mặc dù biết mình ghen với một cái bình như thế này cũng thực nực cười, nhưng trong tim vẫn không đừng được mà cảm thấy có chút khó chịu.

"Được rồi, cậu đừng suy nghĩ nhiều quá, đợi tìm thấy vú Từ rồi nói tiếp."

Đang nói dở, thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.

"Mời vào !" Lăng Hạo ngồi trở về chỗ của mình, khôi phục lại tư thế cao cao tại thượng như lúc thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!