Chương 41: Chiếc Bóng ( Hai )

"Con muốn làm gì thế ?"

Câu hỏi nghi ngờ của cha làm Ninh Tiêu bị dọa một trận, anh ta lắp bắp nói : "Không … …không có gì ạ, con … …muốn giúp cha đắp chăn thôi." . Nói thực, trước giờ cha chưa từng làm cho anh ta sợ đến thế này, trong ấn tượng của anh ta, thì cha vĩnh viễn luôn là người từ ái, dường như không bao giờ biết giận dữ là gì vậy.

"Con lừa ta !" Cha anh ta gằn lên nói : "Con là muốn trộm chiếc bình sứ này đúng không !"

Ninh Chấn Hoa hung dữ mà trừng lên với Ninh Tiêu, đôi mắt vốn dĩ đang không có chút tinh thần nào kia giờ đột nhiên như bừng lên ngọn lửa trong đó, đến cả con ngươi dường như cũng đã biến ra sắc đỏ.

Ninh Tiêu ngây ra, anh ta vẫn nhớ lúc ở trên xe, Bách Phú cũng trừng mắt với anh ta, nhưng giờ nếu so với ánh mắt của cha lúc này, thì đó rõ ràng là một con cừu non so với một ác quỷ ! Cách so sánh này có lẽ thực không hợp lý, nhưng trong lòng Ninh Tiêu cảm nhận thấy đúng như vậy.

Ninh Chấn Hoa đột nhiên thít chặt lấy tay của Ninh Tiêu, như thể muốn đem bàn tay ông ăn sâu vào trong tận xương vậy làm cho Ninh Tiêu đột ngột cảm thấy sự đau đớn như xuyên qua tim mình, vì nơi mà Ninh Chấn Hoa nắm chặt lấy cũng chính là cánh tay vừa bị thương của anh ta.

Ninh Tiêu vội vàng chỉ vào chiếc bình trên giường nói : " Cha, cha xem chiếc bình không phải vẫn đang ở kia sao ? Con có động vào nó đâu."

Quay đầu sang xác định chiếc bình không làm sao, Ninh Chấn Hoa mới chịu dần dần buông tay, nhưng vẫn nói vô cùng âm lãnh : "Không được phép vào phòng của ta ! Nhớ chưa ? "

"Con nhớ rồi." Ninh Tiêu lập tức ngoan ngoãn trả lời, sau đó không nhịn được mà lại hỏi tiếp : "Cha, cha có đói không ? Có muốn ăn gì không ?"

"Không đói !"

Thấy cha vẫn còn đang giận, Ninh Tiêu vẫn như không biết gì hết, lại hỏi : "Cha, dì Từ đi đâu rồi ?"

"Ta bảo bà ta cút đi rồi !" Ninh Chấn Hoa trong mắt lại như phát ra lửa nói , "Bà ta ăn của ta, mặc của ta, dùng của ta, lại còn muốn trộm bình sứ của ta !" Nói xong, bèn đem chiếc bình sứ ôm vào trong lòng, ôn nhu mà vuốt ve, như đang ôm đứa con bé bỏng vậy.

Sự dịu dàng trong mắt cha lúc này làm cho Ninh Tiêu không nhịn được mà ghen tức với chiếc bình kia.

"Con đi ra đi ! Nhớ kỹ, không được vào đây !" Ninh Chấn Hoa lạnh lẽo nói với con mình.

"Con biết rồi ạ." Ninh Tiêu ấm ức đáp lại, sau đó xoay người rời đi.

Trước khi ra khỏi cửa, Ninh Tiêu vẫn quay đầu lại nhìn một cái người cha vẫn đang không ngừng ve vuốt chiếc bình sứ kia. Ánh trăng lại một lần nữa chiếc lên thân thể đã vô cùng gầy guộc mỏng manh của ông, chiếc bóng trên sàn nhà cũng bị bẻ cong lại thành một đống, Ninh Tiêu chỉ đành có chút không cam tâm mà đóng cửa lại.

"Thực không ngờ cha lại vì một cái bình mà dữ như vậy với mình." Ninh Tiêu trong tim suy sụp vô cùng, "Thức ăn ngon vốn chờ mong hết rồi, dì Từ đi mất, mà cha cũng đã thay đổi, sao lại thành thế này chứ ? Mình chỉ rời nhà có mấy ngày, sao tất cả đã không còn như trước nữa ?"

Ninh Tiêu đói đến gần như không còn chút sức nào đành phải chạy xuống phòng bếp dưới nhà, xem xem có gì để ăn không. Nhưng vừa mở tủ lạnh ra, anh ta lại lập tức ngây ngẩn. Chiếc tủ lạnh to đùng giờ này lại đang chất đầy thịt ! Mà còn là thịt sống !

Bất luận là ở ngăn đông lạnh, hay là ngăn trữ mát, hay là nơi đựng đá, đều để đầy những tảng thịt tươi ! Những loại hoa quả, rau hay trứng trước đây … … Tất cả đều đã bị thịt thế chỗ hoàn toàn.

Ninh Tiêu hoàn toàn ngán ngẩm, anh ta nhớ rõ ràng là cha trước giờ đâu có thích ăn thịt, vì vậy trên bàn ăn thức ăn chính vẫn luôn là rau. Nhưng hiện giờ sao tất cả lại biến thành thịt hết thế này ? Thậm chí đến cả nước khoáng và bia cũng không còn thấy nữa rồi ! Chỉ thấy những chiếc bình màu đo đỏ. Mở ra ngửi thử, chỉ thấy có mùi tanh, dính dính, thực kinh người !

Là thứ gì chứ ?

Ninh Tiêu bực mình mà đóng cửa tủ lạnh lại, chịu bụng đói bước về phòng .

Sau khi nhận được điện thoại của Ninh Tiêu, Lăng Hạo nghiêm túc tường thuật lại sự việc Ninh Tiêu gặp phải với Kỷ Nhan. Cũng may là Kỷ Nhan đã dần dần tiếp nhận được sự thật về những sức mạnh không tên xuất hiện trong thế giới này, nên cũng không hề biểu hiện ra quá kinh hoàng.

Kỷ Nhan thân mật đặt đầu lên vai Lăng Hạo, nũng nịu nói : "Không sao cả, dù sao cũng đã có anh rồi. Em không biết đâu đấy, anh nhất định phải bảo vệ em. Ai bảo anh không tặng cho em chiếc vòng phỉ thúy mà Bạch Long đại sư đã khai quang."

Nghe thấy lời Kỷ Nhan nói, Lăng Hạo không nhịn được mà cuời lớn : "Sao ? Em đang ghen đấy à ?"

"Đúng đấy !" Kỷ Nhan ngồi thẳng dậy dùng ánh mắt ai oán nhìn Lăng Hạo nói, "Ai mà không biết, Lăng Hạo anh trước giờ chỉ tặng hoa, chứ không tặng cho con gái đồ vật liền thân của mình bao giờ. Đến bản thân anh không phải cũng thường nói làm vậy sẽ làm cho người ta hiểu lầm sao."

Lăng Hạo lập tức ôm lấy vai Kỷ Nhan, ôn tồn nói : "Ghen tức a! Anh không phải là thấy Bách Phú vì khách sạn mà bị thương sao ? Hơn nữa … …" Lăng Hạo dừng một lúc rồi nói tiếp , " Lúc đó cô ấy thực sự là rất đáng thương."

Nhớ lại lúc Bách Phú mặt đầy mồ hôi đẩy cái bao to hơn cả người cô ấy, nhớ đến gương mặt vì cố sức mà đỏ bừng cả lên của cô, nhớ đến sự bất lực của cô khi từ trong cơn ác mộng tỉnh lại … … Trái tim Lăng Hạo lại không đừng được mà dâng lên sự thương xót. Đến cả bản thân anh ta cũng không biết được tại vì sao, cái cô gái rất đỗi bình thường tên Bách Phú này lại thường xuyên dễ dàng khiến cho anh ta phải động tâm như thế, giống như cô ấy từ rất lâu rất lâu trước đây đã được khắc sâu trong tim anh ta vậy.

Đã từng, anh ta cho rằng mình trời sinh đã là bản tính lạnh lùng tàn nhẫn. Nhưng, Bách Phú bất cứ lúc nào cũng có thể nhắc nhở anh ta rằng, mình vẫn còn một phần khác trong con người.

Hôn nhẹ một cái Kỷ Nhan đang rất mãn nguyện dựa trên vai mình, Lăng Hạo lại cảm thấy như có chút tội lỗi. Dù thế nào, thì cũng không nên vừa ôm hôn thê tương lai lại vừa nghĩ đến một cô gái khác. Nhưng càng cố gắng để không suy nghĩ đến bao nhiêu, thì lại càng không nhịn được mà nghĩ đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!