Mấy người hội Lăng Hạo đi mãi đến tối mới về được đến thôn trang, vừa khát lại vừa đói, cũng có chút ngượng ngùng do để dân trong thôn lại phải điên cuồng đi tìm họ nữa.
Lăng Hạo về đến nơi mới phát hiện ra trong máy di động có rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, mở ra xem mới biết là của Tô tổng. Ông ta nói với anh là, hóa ra mẹ của Anh Đào đột nhiên có chút việc gấp, nên không kịp nói với mọi người mà tự mình rời khỏi thôn trang. Hiện giờ cô ta đã bình an ở thành phố G rồi, ông cũng đã phê bình cô ta một trận. Vì vậy mấy người bên Lăng Hạo không cần phải tiếp tục tìm nữa, mà trực tiếp quay về thành phố G thôi.
Sau khi nói chuyện điện thoại xong, Lăng Hạo bực mình nói với Bách Phú tình hình của Anh Đào. Thấy Bách Phú dù vui mừng, nhưng bộ dạng lại cũng có chút thất vọng, Lăng Hạo cảm thấy có chút thương tâm. Anh ta biết, Bách Phú là yêu thương cô em họ này từ sâu trong tim. Nhưng cô Anh Đào kia lại quá kiêu ngạo tự phụ, chuyện gì cũng chỉ biết mình, căn bản không hề nghe lời chị mình là Bách Phú, vì vậy cũng làm Bách Phú khó xử. Gia đình có chuyện gấp ư ?
Cái này bất cứ ai nghe được mà không biết chỉ là lời biện hộ !
Nhưng Kỷ Nhan đứng bên cạnh đã không nhịn được nữa mà nói : "Bách Phú a, là một người ngoài, tôi rất muốn khuyên cô một câu. Cô thực sự là phải quản lý cô em họ này một chút ! Cô ta quá tùy tiện rồi, chỉ cần nói một tiếng như vậy mà đi mất, làm cho tất cả mọi người đều phải lo lắng cho cô ta. Cho dù có việc gấp gì, cũng có thể nhờ người nói hộ chứ ? Có cần phải lặng lẽ đi mất như thế không ? "
Cái tính cách ích kỷ cùng cao ngạo của Anh Đào sớm đã khơi dậy sự phản cảm trong Kỷ Nhan, nhất là biểu hiện trong mấy ngày đi du lịch này, rõ ràng là làm cho người khác tức giận đến mức chỉ muốn cho cô ta hai cái tát.
"Không sai , Bách Phú. Lần này tôi cũng không giúp cô nữa đâu. Cô cũng phải có chút nghiêm khắc của người làm chị, ngày hôm đó cô mắng hay lắm, ít nhất thì ngày hôm đó cô ta cũng không còn kêu trời oán đất nữa. Cái cô Anh Đào đó rõ ràng đã bị mọi người nuông chiều thành hư rồi ! Cô cứ dung túng cô ta như vậy, là hại cô ta đấy!"
Ninh Tiêu cũng từ sâu trong tim chẳng ưa gì Anh Đào, trước giờ anh ta vẫn luôn ghét nhất những cô nàng tiểu thư được nuông chiều như thế. Lý do anh ta thích ở gần Bách Phú, cũng là vì trên người Bách Phú luôn có một khí chất vừa thoải mái lại vừa kiên cường. Vì vậy lần nào nhìn thấy cô Anh Đào kia chỉ tay chỉ chân với Bách Phú, là anh ta lại không thể ngăn được khí nóng bốc lên.
"Điều này … … " Bách Phú hơi ngập ngừng, vốn muốn nói hộ Anh Đào mấy câu, nhưng nghĩ đến việc mọi người hết lòng hết sức mệt mỏi như vậy đi tìm cô ta khắp nơi, là không thể mở lời được nữa. Lần này Anh Đào đúng là đã quá đáng quá rồi !
"Tôi sẽ nhắc nhở cô ấy."
"Thế mới đúng chứ ." Ninh Tiêu cười cười mà vỗ vai Bách Phú.
Thực ra mọi người cũng đều không hề cho rằng Bách Phú sẽ thực sự trách mắng Anh Đào, dù sao cô ấy cũng đã bị Anh Đào bắt nạt thành quen mất rồi, ai cũng chẳng hề hi vọng người vừa hiền lành lại yếu đuối như Bách Phú có thể trong chốc lát mà mạnh mẽ ngay lên được. Nhưng, ít nhất Bách Phú giờ cũng đã không còn nói giúp cho Anh Đào thoát tội nữa, đây cũng đã là một khởi đầu tốt rồi.
Cứ như thế, bốn người họ ngày hôm sau đáp xe về. Trên đường, Bách Phú cứ không ngừng chơi đùa với một cái gương bằng đồng tinh xảo. Chiếc gương đồng này vừa cổ vừa ưu nhã, vừa nhìn đã biết là có chút lịch sử trên đó. Ninh Tiêu vốn dĩ là người có chút hiểu biết về cổ vật muốn nhìn một chút, nhưng Bách Phú dù chết cũng không cho anh ta đụng đến . Lúc Ninh Tiêu thấy Bách Phú hận không thể cắn lên bàn tay đang muốn giật mất chiếc gương đồng của cô ấy, thì anh ta mới chịu đầu hàng.
Nhưng Ninh Tiêu vẫn cứ cảm thấy Bách Phú có chút gì đó kỳ lạ, nhưng là ở chỗ nào, thì anh ta lại không thể nói được.
Cha … Cha … … "
Ninh Tiêu vừa vào đến cửa đã gọi ầm cả lên. Do mẹ anh ta mất từ rất sớm, nên Ninh Tiêu từ nhỏ đã phụ thuộc vào cha như sinh mệnh vậy, tình cảm đó cũng tự nhiên mà lớn hơn rất nhiều so với tình cảm cha con thông thường khác. Mấy ngày không gặp, Ninh Tiêu đã rất nhớ cha rồi, mà cha anh ta cũng như vậy nhớ nhung con trai. Ngày hôm qua anh ta gọi điện về cho cha, nhưng không như mọi lần chỉ nói chuyện không đến hai phút, nghe giọng cha anh ta lúc đó dường như đang rất suy nhược, cho nên Ninh Tiêu lại càng lo lắng hơn.
Song gọi đến nửa ngày mà vẫn không thấy có ai đáp lại. Ninh Tiêu nhíu nhíu lông mày, tự hỏi sao lại không có người chứ? Mà cho dù cha anh ta không ở nhà, thì cũng vẫn phải có vú Từ a, những năm gần đây đều là vú Từ lo liệu việc nhà, đến nấu cơm nấu nước, đều do bà một tay làm hết cả.
Hơn nữa bà lại đã không còn người thân, thì có thể đi đâu ? Hiện giờ cũng đã hơn bảy giờ tối rồi, vừa vặn là lúc ăn cơm , thì sao bà lại không có nhà được chứ ? Làm anh ta còn tưởng đang có một bàn đầy thức ăn yêu thích đang đợi mình nữa cơ !
Ninh Tiêu trong đầu đầy nghi ngờ, nhưng chẳng có ai cho anh ta hỏi, chỉ đành về phòng đi tắm trước.
"Ở nhà vẫn là tốt nhất." Ninh Tiêu nằm trong bồn tắm thoải mái nhắm hai mắt lại.
… …
"Cạch."
Hình như có tiếng động gì đó thì phải ? Là cha sao ? Ninh Tiêu nghi ngờ mở mắt ra, nhìn xung quanh bốn phía, nhưng lại chẳng thấy có gì, vì vậy tiếp tục mệt mỏi nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Trong lúc đang mơ mơ màng màng, trên cổ tay anh ta bỗng truyền đến một trận đau nhức đến tận xương cốt, dường như đang bị một thứ lạnh như băng dùng lực nắm lấy vậy, làm toàn bộ phần cổ tay cảm thấy như đang bị kim đâm vào đau nhức vô cùng.
Cái lạnh trên tay không ngừng truyền đến hàn khí làm cho bồn tắm trong chốc lát cũng lạnh hẳn đi, lạnh đến nỗi làm hai hàm răng Ninh Tiêu không ngừng va lập cập vào nhau.
Cái lạnh trên tay không ngừng truyền đến hàn khí làm cho bồn tắm trong chốc lát cũng lạnh hẳn đi, lạnh đến nỗi làm hai hàm răng Ninh Tiêu không ngừng va lập cập vào nhau. ~
Ninh Tiêu rất muốn mở mắt ra nhìn, nhưng lại đột nhiên cảm thấy thân mình không thể nào động đậy được nữa, giống như toàn thân đều đã bị đông thành đá vậy, hoàn toàn không làm gì được. Làm sao bây giờ ? Ninh Tiêu cuống lên suy nghĩ. Liệu có phải là bản thân đã gây nên chuyện gì đó trong mộ cổ kỳ quái kia rồi bị thứ gì đó không sạch sẽ theo về nhà ? Nếu quả thực đúng là như vậy, thế thì … …cha liệu có gặp phải nguy hiểm nào không.
Nghĩ tới khả năng này, Ninh Tiêu kinh sợ, sau đó dùng hết sức lực để giãy giụa.
Đáng tiếc, giãy dụa đến nửa ngày, đều đã dùng hết sức lực toàn thân, vậy mà vẫn không thể nào động đậy được dù chỉ nửa tấc. Bên tai cũng đã có tiếng gió "ù ù " vang lên. Trong lòng lại nghĩ sao có gió được chứ ? Anh ta nhớ rõ cửa chính và cửa sổ đều đã được đóng kín, quạt hút gió cũng không hề mở ? Ninh Tiêu lúc này càng cuống lên, anh ta có thể cảm nhận được mình rõ ràng đang gặp nguy hiểm, thậm chí còn cảm thấy được cái chết đang từng bước từng bước đến gần mình.
"Xoẹt." Tiếng quần áo bị xé rách ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!