Chương 39: Quan Tài Đồng Đen - Bí Mật Thứ Năm Trong Hang ( Hạ)

Tiết tử :

"Lưu Yên … …chờ ta

Một ngàn năm … …

Một ngàn năm sau,

Ta nhất định sẽ đi tìm nàng,

Nghĩ cách để hóa giải mười ba lời nguyền cho nàng,

Để nàng không phải chịu đựng thống khổ nữa.

Không ai có thể tách rời chúng ta

Ta sẽ vĩnh viễn bảo vệ nàng,

Sẽ không bao giờ để bất cứ ai cướp nàng đi mất nữa.

Một ngàn năm sau … … "

Trên trời, mặt trăng tròn vành vạnh mang màu đỏ như máu … …

Cùng lúc với việc Ninh Tiêu rơi xuống, bên tai Bách Phú cũng nhất thời lấy lại được âm thanh, cô vội vã cùng Lăng Hạo và Kỷ Nhan chạy qua, thăm dò Ninh Tiêu.

Dưới sự lay chuyển của mọi người, Ninh Tiêu mơ mơ màng màng tỉnh lại, gương mặt hoàn toàn ngạc nhiên hỏi : "Sao mọi người lại đều ở chỗ này thế ? Đã xảy ra chuyện gì rồi ?"

Còn chưa đợi mọi người trả lời, đã nghe thấy từ phía bên trên có tiếng "crack" một cái.

"Cỗ quan tài đồng đen sắp rơi xuống đấy !" Lăng Hạo nhất thời ý thức được sự nguy hiểm tồn tại trên đó.

Bốn người họ vội vã mà chạy về phía bên cạnh, nguy hiểm quá ! Vừa mới rời khỏi đó đã nghe thấy một tiếng động lớn, nắp của cỗ quan tài nặng nề kia đã rơi xuống dưới. Tiếp theo đó là một trận cuồng phong khiến không ai mở được mắt ra, trận gió này âm lãnh lạ thường, quét qua khiến mấy người Bách Phú toàn thân đều thấy lạnh băng, như thể đang trong khối băng lạnh vậy.

Chỉ qua một lát, gió, cũng dừng lại.

Nhưng lúc vừa mới mở được mắt ra nhìn cảnh tượng xung quanh đã khiến mọi người ai nấy đều há hốc mồm.

Đây là .. …chính là nơi kinh khủng vừa rồi hay sao ? Những … …xác chết phụ nữ mang thai kia đâu rồi ?

Không chỉ có xác chết của những phụ nữ mang thai đã không còn trông thấy nữa, mà đến cả nửa cái xác đáng sợ kia cũng biến mất, trên mặt đất trừ cỗ quan tài đồng đen vừa mới rơi xuống kia thì chẳng còn lại gì.

Hiện giờ toàn bộ nơi này đã không còn như khu rừng âm u king khủng giống như lúc nãy nữa, đến cả ánh sáng cũng cảm giác như đủ hơn một chút, xem ra lại giống như là một "đào nguyên ngoại thế" rất yên tĩnh và yên bình.

Bốn người họ liên tục nhìn nhau, muốn cố gắng xác định xem cảnh vật trước mắt này là mộng hay là thực.

"Vừa rồi mọi người … …có nhìn thấy xác chết những phụ nữ mang thai hay không ?" Kỷ Nhan cẩn thận hỏi dò.

Bách Phú sống chết gật gật đầu đáp lại : "Có chứ, tôi đã nhìn thấy." Sau đó lại quay đầu qua nhìn Ninh Tiêu và Lăng Hạo.

"Có nhìn thấy chứ." Ninh Tiêu rõ ràng là bộ dạng mơ màng có chút không hiểu nổi.

Kỷ Nhan nhìn Ninh Tiêu, nghi ngờ hỏi tiếp : "Ninh Tiêu ? Vừa rồi sao cậu lại mở cỗ quan tài đó ra ? "

"Tôi mở ra ? " Ninh Tiêu kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn về phía cỗ quan tài đồng đen kia một cái, "Không phải là nó tự rơi xuống sao ? Tại sao tôi lại muốn muốn mở nó ra chứ ?"

Nghe Ninh Tiêu nói vậy, Kỷ Nhan và Bách Phú cùng trợn mắt ngây ngốc tại chỗ.

Ninh Tiêu nhìn vẻ mặt Kỷ Nhan và Bách Phú hiện tại đúng là không hề nói đùa, đột ngột tim trùng xuống, cố gắng nghĩ kỹ lại từng việc đã xảy ra, nhưng chỉ còn là một mảng trắng xóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!