Chương 37: Quan Tài Đồng Đen - Bí Mật Thứ Năm Trong Hang ( Thượng)

Con đường trước mắt càng lúc càng tối lại, bốn người họ không thể không chầm chậm tiến từng bước về phía trước. Bốn chiếc đèn pin mặc dù đã bật ánh sáng đến mức lớn nhất, nhưng vẫn bị bóng tối vô biên xung quanh như nuốt lấy hoàn toàn. Bóng tối tĩnh lặng vẫn luôn mang đến cho con người ta cảm giác như bị ép chặt lấy, hiện giờ bốn người họ thần kinh cũng đang căng lên đến mức cao nhất, dù chỉ xuất hiện một tiếng động nhỏ cũng có thể kích thích mạnh đến thần kinh của họ.

Con đường như vậy cũng không biết đã đi được bao lâu, đột nhiên, Ninh Tiêu vẫn luôn sải bước đầu hưng phấn chỉ về phía trước mặt, hét to lên : "Mau xem ! Phía trước mặt có ánh sáng !"

"Đúng thật !" Bách Phú vui mừng mà cũng hét to lên, "Chúng ta đi mau lên !"

Sức mạnh của ánh sáng quả thực rất mạnh mẽ, vốn dĩ bốn người họ đã mệt mỏi đến mức không còn muốn cất bước lên nữa, nhưng vào lúc này đột nhiên cảm thấy trong người tràn đầy sức mạnh, cũng không còn để tâm đến chuyện dưới chân có nguy hiểm gì hay không, dùng hết sức mà chạy về hướng có ánh sáng ở phía đằng trước.

Vào lúc đã sắp chạy được đến nơi, mọi người đột nhiên cảm thấy dưới chân bị vấp phải thứ gì đó, dùng đèn pin rọi xuống mới phát hiện hóa ra trên mặt đất lại có đầy những mảnh vỡ của đồ gốm màu trắng, hơn nữa còn không hề ít.

Ninh Tiêu quỳ xuống mặt đất nhặt lên một miếng vỡ cẩn thận xem xét, nói : "Loại đồ sứ này tôi biết, trước đây cha tôi có mua về một cái bình không rõ được sản xuất ở đâu nhưng dường như chính là loại này." ( Chính là bác Ninh Chấn Hoa được nhắc đến ở đầu quyển 2 – ch 28 đấy )

Anh ta lại nhìn kỹ hơn nữa, rồi gật gật đầu xác định : "Ưm, chính là loại này ! Không sai được !"

Sau đó, anh ta lại đột ngột cúi đầu thất vọng nói : "Bị vỡ hết như thế này thật đáng tiếc biết bao, để cha tôi thấy được thì không biết ông sẽ đau lòng đến thế nào !"

"Được rồi, cậu đừng có ở chỗ này mà thương tâm nữa, chúng ta đi mau thôi." Kỷ Nhan mỉm cười vỗ vỗ vai anh ta.

"Đúng đấy, hơn nữa còn phải chú ý cẩn thận, nơi đây không chừng ngoài chúng ta ra còn có những người khác đã đến đây nữa." Lăng Hạo nghiêm khắc nhắc nhở.

Bách Phú có chút bất an nhìn nơi này, ngập ngừng nói : "Tôi cũng có một cảm giác không tốt, cứ như là phía trước kia … …có thứ gì đó rất đáng sợ đang đợi chúng ta vậy !"

Nghe thấy Bách Phú nói vậy, mọi người cùng ngây ra, Ninh Tiêu lại nhanh chóng chạy lên nắm lấy tay Bách Phú, ôn nhu đến kỳ lạ nhưng cũng vô cùng nghiêm túc nói : "Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ cho cô."

Vốn dĩ đây là câu nói quan tâm mà cảm động vô cùng, nhưng trong tình cảnh lúc này, trong không khí như thế này, lại thêm vào biểu tình nghiêm túc trước giờ chưa từng có ở Ninh Tiêu, lại hóa thành hiệu quả như thể hài kịch vậy, làm cho Lăng Hạo và Kỷ Nhan cùng không nhịn được mà cười ầm cả lên, Bách Phú đứng bên cạnh cũng ngượng ngùng xuất hiện đầy những vạch đen bên trên đầu.

"Mau đi thôi." Bách Phú rất không thoải mái nói, trong tim lại nghĩ, cái anh Ninh Tiêu này, rõ ràng là đang đùa cợt cô.

"Mọi người nói xem là ai đã từng đến nơi này ?" Kỷ Nhan tò mò lên tiếng.

Lăng Hạo suy nghĩ một chút, rồi nói : "Có lẽ là bọn đạo mộ ."

"Vậy … …nơi này có lẽ chính là một cổ mộ rồi." Ninh Tiêu hưng phấn tiếp lời , "Đồ cổ thì em đã từng nhìn thấy rất nhiều, nhưng cổ mộ thì đây là lần đầu tiên đến. Mọi người nói xem, bên trong liệu sẽ có thứ gì chứ ?"

"Tôi cảm thấy trong đó nhất định là có một thứ rất đáng sợ." Bách Phú thực thà trả lời.

"Chúng ta cùng đoán xem, người được mai táng ở đây liệu là ai nhỉ ?" Kỷ Nhan lại nhắc đến một vấn đề làm ai ai cũng có hứng thú vô cùng.

"Tôi đoán là một vị hoàng phi hoặc hoàng hậu." Kỷ Nhan tự mình nói ra suy nghĩ đầu tiên, xem ra mỹ nữ thì vẫn luôn yêu thích mỹ nữ a.

"Anh lại đoán là một võ tướng. " Lăng Hạo trước giờ luôn có sự yêu thích vô cùng đối với những nhân vật võ tướng trong truyện, cho nên cũng rất hi vọng được tìm hiểu thêm về việc đối đãi với võ tướng sau khi qua đời.

Ninh Tiêu lại bày ra một bộ dạng không hề đồng tình tý nào , "Đương nhiên là không phải rồi, mọi người xem xung quanh nơi này đi. Tôi lại đoán, nhất định là một vị Hoàng đế có quyền có thế ! Tôi nhất định không thể đoán sai được."

Sự kiên định cùng tin tưởng sắt đá của Ninh Tiêu làm cho mọi người có chút ngạc nhiên, thực không hiểu được sự tự tin đó của anh ta đối với chuyện này là từ đâu mà có nữa.

"Bất luận đằng trước có là thứ gì, hiện giờ không phải đều là người đã chết sao !" Lời nói này của Bách Phú lại hoàn toàn làm cho mọi người phải gật đầu đồng tình.

Nói mãi nói mãi, mọi người cuối cùng cũng đến được nơi có ánh sáng phía trước đó. Thực ra nơi này không hề sáng quá, chỉ có điều là âm u mà thôi, nhưng đối với những người đã bị bóng tối bao phủ lâu như họ mà nói, thì cũng đã là đủ lắm rồi.

Hóa ra nơi này là một cái động hình tròn rất lớn, ở giữa xuống dốc, còn bốn phía xung quanh là từng bậc cầu thang vòng tròn lên cao dần, trông lại giống như đấu trường La Mã vậy.

Ở giữa do quá sâu, ánh sáng lại quá tăm tối, nên cũng không nhìn được có thứ gì, chỉ nhìn thấy dường như có từng khối màu đen đen.

Nhìn thấy cảnh tượng này, bốn người họ cùng hưng phấn hết cả lên, mặc dù trong tim vẫn ngấm ngầm tồn tại sự bất an, nhưng họ lại càng tò mò hơn rằng nơi đây rốt cuộc là có thứ gì … …

Tìm kiếm đến nửa ngày, cuối cùng cũng tìm được bậc thang dẫn xuống bên dưới. Mấy người họ cùng hoan hỉ mà tưởng tượng cảnh vật phía dưới, lại vừa phải cẩn thận từng bước vì sợ trượt từ bậc thang xuống phía dưới.

Nhưng hi vọng vẫn chỉ là hi vọng, thực tế bao giờ cũng tàn khốc hơn trong suy nghĩ rất nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!