Nhân Diện Hồng Hoa : Loài hoa màu đỏ mang gương mặt con người.
Sau khi Bách Phú hồi phục lại được trạng thái bình thường, mọi người mới có thể thở dài ra một hơi thoải mái.
"Cô vừa rồi sao thế ?" Kỷ Nhan nhíu mày lo lắng hỏi han, "Bộ dạng cứ như thể là không thở được nữa vậy, mặt lại trắng bệch ra, làm chúng tôi lo cho cô quá."
"Đúng đấy, không phải cô bị bệnh về hô hấp đấy chứ ? Có mang thuốc theo không ?" Ninh Tiêu cũng gấp gáp hỏi han.
Chỉ có Lăng Hạo là không nói một lời, nhưng bàn tay đang nắm chặt lấy tay Bách Phú kia đã nói hết được nội tâm của anh ta.
"Tôi không có bệnh gì cả, đừng lo quá thế." Bách Phú cả gương mặt đang mệt mỏi cũng cố gắng nở một nụ cười, " Có lẽ là vì bị kinh sợ quá, cho nên mới có chút không thoải mái như vậy, hiện giờ tôi đã không sao nữa rồi."
Nghỉ ngơi một lúc, mọi người lại tiếp tục tiến về phía trước. Đi qua cả một quãng đường dài như vậy ai ai cũng cảm thấy mệt mỏi không tưởng. Nhưng, vẫn có một người không giống như vậy, chính là Bách Phú vừa rồi còn tưởng như đứng không vững kia.
Sau khi Bách Phú khỏe lại, chốc lát bỗng biến thành cực kỳ năng động, cứ liên tục nhảy nhót tiến về phía trước, còn không ngừng kêu gọi mọi người mau tiến lên.
Đối diện với một Bách Phú tinh lực tràn trề như lúc này, ba người phía Lăng Hạo có chút không biết phải nghĩ thế nào.
Nhất là Lăng Hạo luôn ở bên cạnh thầm quan sát Bách Phú, lại thầm nói nhỏ với Ninh Tiêu và Kỷ Nhan : "Tinh thần Bách Phú sao lại tốt vậy nhỉ, hai người có cảm thấy … …cô ấy … …hình như có gì đó kỳ lạ không ?"
Ninh Tiêu cùng Kỷ Nhan lúc này gương mặt đều như có đồng ý kiến mà gật gật đầu.
Cũng do họ không chỉ đơn giản là bạn bè cùng đi du lịch với Bách Phú, mà còn là đồng sự hàng ngày làm việc với cô nữa, nên mọi người đối với con người của Bách Phú đều nắm khá rõ.
Bách Phú trước giờ luôn là cô gái thiện lương đến yếu đuối, khi nói chuyện thì luôn cẩn thận trước sau, như sợ sẽ làm tổn thương đến người khác, lại chạm vào nỗi đau của người khác. Cô vốn là người thích ngủ, lại rất ghét vận động, cũng vì thế mà, ưm … …thịt trên người mới nhiều chút chút như thế. Tính tình cũng rất hòa nhã, rất kiên nhẫn, rất thích hoa cỏ cũng như những động vật nhỏ bé.
Quan niệm sống cô luôn tâm nguyện vốn là "nhịn một lúc gió yên bể lặng, lùi một bước biển lặng trời yên" , vì vậy đối với những yêu cầu quá đáng cũng như những lời nói khó nghe, cô trước giờ chưa từng để bụng bao giờ. Khi không làm việc, cô luôn bày ra một bộ dáng như chú cừu nhỏ lười biếng, nhất định phải để công việc lại phút sau mới làm, chứ phút này tuyệt đối cũng không muốn. Cô vẫn luôn qua ngày nào hay ngày đấy, cũng không hề có ý tranh đấu, chỉ muốn được sống cuộc sống của mình cho tốt, chứ chưa bao giờ nghĩ đến con đường phía sau … …
Như một Bách Phú hiện giờ đang nhiệt tình chạy nhảy, tinh tực tràn đầy thế này, chưa từng có một ai nhìn thấy cả. Ngay cả lúc trước cô nhiệt tình giúp đỡ tiểu Man cũng chưa bao giờ tích cực như lúc này.
"Này, đi mau lên, sao mà mọi người cứ như rùa bò thế ?"
Lại thế rồi, ba người sắc mặt cùng đen lại mà lắc đầu. Một Bách Phú như thế này thật đúng là làm cho người ta không thể ứng phó kịp được !
Dưới sự thúc giục của Bách Phú, mọi người đến được một nơi có cảnh đẹp như mơ, nhưng cũng vô cùng kỳ lạ. Không gian nơi đây vừa yên tĩnh lại vừa ưu nhã, ở giữa có một hồ nước nóng tự nhiên hình tròn. Nước khoáng nóng gặp lạnh, làm bốc lên từng lớp khói nhẹ như một tầng sương mù, khiến người ta cảm thấy đúng như đang ở tiên giới.
Điều đặc biệt nhất là, ở xung quanh hồ nước khoáng đó được trồng đầy những đóa hoa màu đỏ cao bằng thân người đẹp đến mê mỵ — những bông hoa màu đỏ mang gương mặt người !
Loài hoa này còn thẫm màu hơn cả màu đỏ tươi, mê hoặc hơn cả mày đỏ của máu nữa. Mặc dù trong màu đỏ kiều diễm đó còn phát ra cả sắc đen âm ỷ, nhưng lại là một vẻ đẹp đặc biệt đến nỗi ai đã nhìn qua rồi, chắc chắn sẽ không nhịn được mà phải nhìn thêm lần nữa.
Song cái làm cho người ta không thể quên được lại không phải là sắc đỏ của những bông hoa này, mà chính là gương mặt tươi cười ở giữa đóa hoa. Gương mặt tươi cười đó mặc dù vẫn bị nhuộm lên chút điểm đen, nhưng lại đẹp đến kinh ngạc, làm cho người ta bất giác bị chìm đắm vào, song lại cũng không tránh được mà nổi hết cả da gà lên.
Song cái làm cho người ta không thể quên được lại không phải là sắc đỏ của những bông hoa này, mà chính là gương mặt tươi cười ở giữa đóa hoa. Gương mặt tươi cười đó mặc dù vẫn bị nhuộm lên chút điểm đen, nhưng lại đẹp đến kinh ngạc, làm cho người ta bất giác bị chìm đắm vào, song lại cũng không tránh được mà nổi hết cả da gà lên. ~
Lăng Hạo, Kỷ Nhan và Ninh Tiêu trong suốt cả một ngày nay do đã trải qua không ít hiểm nguy, nên ba người họ lúc này lại có chút phòng bị với những đóa hoa xinh đẹp này, rõ ràng là sợ có nguy hiểm gì đó ập đến.
Ngược lại hoàn toàn với thái độ cảnh giác cao độ của họ, Bách Phú lại xúc động mà chạy sà đến bên những đóa hoa kia, sờ vào những cánh hoa non mềm, hôn nhẹ lên những nụ cười sinh động trên đó.
Nụ cười lúc này của Bách Phú chưa từng có ai trông thấy qua. Cô ấy cười mê hoặc đến vậy, dịu dàng đến vậy, như thể đám hoa này chính là người yêu đã bao lâu nay cô không gặp vậy, làm cô giờ phút này không thể khống chế được sự kích động phát ra từ bên trong sâu thẳm trái tim mình.
Mấy người Lăng Hạo hoàn toàn không thốt ra được lời nào, như sợ sẽ quấy rầy đến niềm vui cùng sự thoải mái khó có được của Bách Phú lúc này vậy.
Đám hoa kia dường như cũng cực kỳ hoan nghênh Bách Phú đến đây, chúng đong đưa những cành hoa mảnh dẻ, nhẹ nhàng như một điệu múa, mê hoặc mà rất nhiệt tình, giống như những tinh linh nghịch ngợm vô cùng đáng yêu vậy.
Còn Bách Phú lúc này đã hoàn toàn chìm đắm vào trong sự vui vẻ của những đóa hoa kia, đôi mắt cô phát ra thứ ánh sáng làm mê hoặc lòng người, làm người ta chỉ muốn được ôm lấy cô vào lòng. Trên khuôn miệng kia cũng xuất hiện vẻ hồng hào mê hoặc trước giờ chưa từng có, sắc hồng như màu sắc trên những đóa hoa kia, làm người ta không nhịn được mà chỉ muốn được hôn một cái, lại thêm cả lúm đồng tiền nhỏ xinh khi ẩn khi hiện bên cạnh cánh môi càng thêm mê hoặc mọi người.
Mọi người lần đầu tiên phát hiện ra, hóa ra Bách Phú trước giờ chưa từng đáng để người khác chú ý đến, lại có thể đẹp đến như vậy.
Ba người họ đều bị bức tranh trước mắt thu hút hoàn toàn, nhưng lại mỗi người một vẻ mặt kỳ lạ khác nhau : Kỷ Nhan là một gương mặt không thể tin nổi ; Ninh Tiêu là một gương mặt kinh ngạc ; chỉ có vẻ mặt của Lăng Hạo là vô cùng phức tạp, đến nỗi không ai có thể nắm bắt được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!