Vừa vào trong hang, đã nhìn thấy có bậc cầu thang bằng đá không nhìn thấy đáy. Mấy người họ vội vàng lấy đèn pin trong túi ra bật đèn lên. Mặc dù ánh sáng của đèn pin căn bản là không thể cạnh tranh được với bóng tối đáng sợ xung quanh, nhưng vẫn đủ để họ có thể miễn cưỡng nhìn thấy được con đường phía trước mắt.
Những bậc thang bằng đá này đều được làm từ những hòn đá lớn, cầu thang may mà không dốc lắm, cho nên đi xuống cũng khá dễ dàng. Phải mất đến khoảng hai mươi phút, thì hội của Bách Phú mới xuống được đến nơi sâu nhất của cầu thang.
Tuy nhiên, phía bên dưới này bóng tối lại càng được trải rộng thêm, bóng đêm vô biên vô cực. Thậm chí đến ánh sáng của chiếc đèn pin trong tay cũng không thể chiều sáng được dù chỉ là khoảng cách hai mét trước mặt.
Đã có nhà tâm lý học từng nói rằng : "Con người tồn tại nỗi sợ hãi đối với bóng tối, là bởi vì sợ hãi thứ không nhìn thấy được trong bóng tối kia."
Hiện giờ chính là như vậy, sau khi mấy người họ khảng khái hùng hồn xuống được đến nơi sâu nhất của hang động, lại bị bóng tối trước mắt kia dập tắt hoàn toàn ngọn lửa nhiệt tình trong tim. Cùng do dự không biết có nên tiếp tục bước về phía trước hay không.
Vào lúc Lăng Hạo và Kỷ Nhan đang thương lượng xem có nên quay trở về hay không, thì bóng đêm nơi đây đột nhiên lại được thay thế bằng ánh sáng của hoàng hôn.
Hóa ra, là Ninh Tiêu và Bách Phú đã tìm thấy được ngon đèn dầu được khảm trên bức tường đá. Vốn dĩ hai người họ cũng chỉ định thử một chút, lại không ngờ đến đèn thực sự sáng lên được. Hơn nữa, làm cho cả con đường cùng được chiếu sáng, mặc dù vẫn tương đối là mờ mịt, nhưng ít nhất cũng có thể miễn cưỡng nhìn được rõ ràng.
Nhìn kỹ ra, hóa ra là do lợi dụng nguyên lý phản quang ánh sáng của gương. Trí tuệ của cổ nhân quả thực làm cho người ta phải bái phục !
Hiện giờ, thứ bị che giấu trong bóng đêm trước mắt cũng đã hoàn toàn lộ ra trước mặt họ.
Thực ra chỉ là một con đường hầm rộng lớn, có lẽ rộng khoảng bằng tám làn đường ô tô chạy. Cũng không biết là được làm từ đời nào, nhưng có thể ở dưới lòng đất làm ra được con đường hầm rộng lớn đến thế này, tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng trần hang lại cao vô cùng, cho nên thực sự lại chẳng thể nhìn rõ được thứ gì bên trên.
Có được sự ủng hộ của ánh sáng, bốn người họ lại càng gan dạ mà bước tiếp về phía trước. Đi được mười mấy phút, đột nhiên đằng trước xuất hiện một kiến trúc cầu bằng ngọc trắng nho nhỏ ( Bạch ngọc kiều ).
Thân cầu có lẽ chỉ dài tầm khoảng mười mét, trên thân cầu được đánh trơn tru bóng loáng, lại thêm những hình được điêu khắc phức tạp bên trên, khiến người nhìn thấy đều bị mê hoặc kỳ lạ. Chiếc cầu dưới ánh sáng vàng mờ phát ra thứ ánh sáng lấp lánh.
Ngắm nghía những hoa văn bên trên đó, Bách Phú lại luôn cảm thấy rất quen thuộc, dường như là đã nhìn thấy ở đâu đó rồi.
Nhưng, chiếc cầu bạch ngọc nhỏ xinh này, không hề có tay nắm, lại vô cùng hẹp, chỉ có thể cho một người đi qua. Bóng đêm dày đặc dưới chiếc cầu, bất luận là ánh sáng trong đường hầm hay từ đèn pin đều không có cách nào xuyên thủng, xem ra có lẽ là rất sâu.
Lăng Hạo là người đầu tiên bước lên trên chiếc cầu, lại còn dặn dò cẩn thận mấy người Kỷ Nhan đợi đến khi anh ta đã an toàn rồi mới được đi qua, tránh để tất cả cùng gặp phải nguy hiểm.
Kết quả, anh ta lại rất nhẹ nhàng mà đi qua được hết chiếc cầu, xem ra là không có gì nguy hiểm cả. Vì thế mà Ninh Tiêu, Kỷ Nhan cũng theo đó bước qua, với Bách Phú đi cuối cùng.
Mặc dù đã nhìn thấy mấy người Lăng Hạo vô cùng thuận lợi đi qua được hết chiếc cầu, nhưng trong tim Bách Phú lại cứ có một nỗi sợ hãi không thể nói được, dường như là sắp tới sẽ có việc nguy hiểm gì đó đang đợi cô vậy.
Song thấy ba người kia đã an toàn đi qua được chiếc cầu, Bách Phú cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể cố gắng bước qua.
Chỉ vừa mới bước lên chiếc cầu, Bách Phú đã cảm thấy ở dưới chân như có như không thổi tới một trận gió lạnh, làm cô không chịu được mà rét run lên, sự bất an trong tim càng lúc càng mãnh liệt hơn.
Bách Phú không thể không đi chậm lại, cố gắng để từng bước đi thật vững vàng. Nhưng càng cẩn thận, Bách Phú lại càng cảm thấy nguy hiểm hơn, bóng tối hai bên cạnh dường như là một cái miệng đầy máu khổng lồ, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt cô vào trong đó, làm cho tinh thần cô càng căng thẳng lên. Chỉ có mấy bước đi ngắn ngủi mà giống như đã qua mấy giờ đồng hồ vậy, trán cô giờ đã túa ra đầy những giọt mồ hôi.
Đột nhiên, từ khóe mắt của mình Bách Phú nhìn thấy một cái bóng màu đen. Cô sợ đến nỗi lập tức dừng bước chân lại, nhưng chiếc bóng kia lại lập tức không thấy nữa. Bách Phú suy nghĩ một chút, lại cảm thấy mình thực là vô cùng buồn cười. Đúng vậy a, hai bên đều là bóng đêm vô biên vô tận, nếu như chiếc bóng kia cũng là màu đen, vậy thì làm sao có thể nhìn ra được ?
Nhất định là tự mình dọa mình rồi !!!
Nghĩ tới đó, Bách Phú cũng phút chốc mà thoải mái hơn.
Đang lúc Bách Phú cho rằng có thể bước đi tiếp được, thì có việc không ngờ đến xảy ra.
Ba người ở phía trước chỉ nhìn thấy được thân thể của Bách Phú đột nhiên cong lại, giống như một chiếc túi vải, vô lực mà ngã xuống vực thẳm phía bên cạnh.
Ba người ở phía trước chỉ nhìn thấy được thân thể của Bách Phú đột nhiên cong lại, giống như một chiếc túi vải, vô lực mà ngã xuống vực thẳm phía bên cạnh. ~
Đang lúc Bách Phú nghĩ rằng mình chết chắc rồi, thì có một đôi tay nắm chắc kéo cô lại.
Hóa ra là Kỷ Nhan !
May có Kỷ Nhan ở phía trước không hề gấp gáp qua cầu, mà vẫn luôn quan sát Bách Phú đang có chút không được thoải mái kia. Cho nên cô mới có thể kịp thời nhìn thấy được Bách Phú bị trượt ngã, kịp thời mà quay lại nắm chắc lấy cô.
Nhìn thấy việc lúc này, Ninh Tiêu cùng Lăng Hạo cũng vội vàng chạy lại, cố gắng hết sức để giữ lấy Bách Phú, kéo cô lên từ trong bóng đêm mịt mùng, kéo lên phía bên kia chiếc cầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!