"Ấy, chị ơi, chị ở nơi này sao ?"
Bách Phú nghe thấy, kỳ quái mà quay đầu lại, hóa ra chính là cô bé không có tiền để mua cháo đó.
Trông thấy cô bé đó, Bách Phú cũng rất vui vẻ, "Hóa ra em là người thôn này ?"
"Đúng vậy ạ, thưa chị." Cô bé nhỏ lúc này sau khi thay lên người bộ quần áo sạch sẽ, rõ ràng lại thấy càng xinh xắn dễ thương.
"Em … …là đi bộ đến thị trấn sao ?"
"Vâng ạ."
"Woa, thật là lợi hại quá. Em làm gì mà lại phải đi đến nơi xa đến vậy chứ ?"
"Ưm … … " Cô bé gái cúi mặt xuống, "Em … …em đi mua thuốc cho cha."
"Cha em bị bệnh gì ?" Bách Phú quan tâm hỏi thăm cô bé.
"Bệnh thấp khớp ạ." Cô bé nhỏ giọng trả lời.
Không thể chữa được rồi, Bách Phú trong tim than thầm, "Chị đi thăm nhà em có được không ?"
"Được ạ, có điều nhà em nhỏ lắm … … "
"Không sao cả !" Bách Phú thân thiết nắm lấy tay cô bé. Thực ra cô là muốn đi thăm một chút, xem xem có gì cần cô giúp đỡ không.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của Bách Phú, căn nhà nhỏ đó vừa ẩm ướt lại vừa lạnh lẽo, hơn nữa, cha của cô bé cũng đã bị liệt nằm trên giường không thể cử động, trong phòng ngập đầy mùi thối rữa.
Củi đốt cũng đã dùng hết, Bách Phú mạnh dạn giúp đỡ đi lấy củi. Còn sắp xếp lại đồ đạc trong nhà, những thứ này đều là những việc Bách Phú hiểu rõ, vì từ khi cô hiểu biết, đã bắt đầu phải làm việc nhà rồi. Cuối cùng, cô còn làm cho hai cha con cô bé mấy món ăn cô nấu ngon nhất nữa.
Đến tối đang lúc Bách Phú muốn nghỉ ngơi, cô bé bỗng đến tìm cô. Anh Đào vừa nhìn thấy, đã cau mày lại, dường như rất không ưa, nhanh chóng tránh qua một bên. Bách Phú thấy vậy cũng nhanh chóng kéo cô bé đi ra ngoài.
"Chuyện gì thế ?" Bách Phú thân thiết hỏi thăm.
"Oh, là thế này, chị ơi, nhà em có một bảo vật được truyền lại, muốn … …xem xem chị có muốn hay không." Cô bé bối rối nói, còn lấy ra một chiếc túi nhỏ. Thứ đồ để trong túi đó được bao bọc rất kỹ càng, xem ra hình như đúng là vật quý hiếm. Mở từng lớp ra — Oh, hóa ra là một chiếc gương đồng.
Bách Phú vừa nhìn thấy chiếc gương đồng, bèn cầm nó lên, cẩn thận xem xét.
Chiếc gương đồng này chỉ to cỡ cái bát, phía dưới là một cái tay cầm được khắc đầy những dây leo trên đó. Mặt gương sáng đen bóng, có thể từ đó nhìn rõ được nhân ảnh, điều kỳ lạ nhất chính là hoa văn phía đằng sau chiếc gương đó : Nhìn thì thấy rất giống hoa, những nếu như nói là hoa, thì trên mình nó lại thấy mọc ra cả cánh tay và chiếc miệng với răng nanh dài nữa. Thân thể của nó cũng có một tư thế xoắn vô cùng kỳ lạ, vừa giống như đang nhảy múa, nhưng lại càng giống như đang chuẩn bị vồ mồi hơn.
Cho nên toàn bộ mặt sau của chiếc gương này khi nhìn vào, cứ làm cho sau lưng cô phát lạnh lên.
Nhưng Bách Phú lại cứ si mê nhìn vào chiếc gương đồng này, trong tim đong đầy cảm giác như đã thân quen vậy, dường như đây chính là vật báu nơi khuê phòng mà cô yêu quý nhất. Cô thậm chí còn nhìn thấy cả thân ảnh đang cử động trong chiếc gương kia, mỏng manh như thế, đẹp đến thế, mái tóc được vấn cao lên làm cô càng lộ rõ ra vẻ xinh đẹp dễ thương … …
Đang lúc Bách Phú chăm chú không chút cử động nhìn chiếc gương đồng, cô bé thấy thần sắc Bách Phú không đúng lắm, bèn liên tục lắc lắc cô, lại còn vội vàng gọi : "Chị ơi ! Chị ơi ! Chị sao thế ?"
"Oh, chị … …không sao ." Bách Phú khó khăn lắm mới hồi thần lại được, "Xin lỗi nhé, dọa em sợ rồi sao ?"
"Không phải, em chỉ lo cho chị mà thôi." Cô bé nhỏ gương mặt tràn đầy lo lắng.
"Chị không sao , em … …là muốn bán thứ này cho chị sao ?" Bách Phú thân thiết hỏi tiếp.
"Đúng ạ, nhà em chỉ còn có thứ này là đáng giá. Chị ơi, chiếc gương đồng này đúng là vật gia bảo của nhà em đấy ạ, chị mua nó nhé, được không ?"
"Bao nhiêu tiền ?"
"Ưm … … " Cô bé nghĩ một lát, sau đó cắn môi mà nói : " … … 300 tệ … … "
Bách Phú ngây ra, bởi vì cô rõ ràng nhìn thấy cô bé kia giơ ra năm ngón tay, nhưng lại nói 300, làm cho Bách Phú cứ ngây ra đó một lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!