Chương 3: Bách Phúc xui xẻo

"Trần Bách Phú, giám đốc Kỷ gọi cô đến văn phòng."

"Vâng." Bách Phú ngám ngẩm trả lời một tiếng, không ngăn được mà lại đau hết cả đầu lên.

Người đến thông báo cho Bách Phú là trợ lý Trình Phong của Kỷ Nhan —

- một thuộc hạ trung thành đến khó mà gặp được người nào khác như vậy. Anh ta mặc dù không phải đẹp trai lắm, song cũng là người rất bình tĩnh và thực thà, giống như một người anh trai quan tâm đến từng người làm việc dưới mình vậy, thế nên đương nhiên chiếm được sự hoan nghênh của rất nhiều nhân viên trong khách sạn cũng như Bách Phú.

Kỷ Nhan mặc dù bị gọi là nữ ma đầu, song thực sự rất đẹp. Ngũ quan tinh tế, kiểu trang điểm hoàn hảo không chê vào đâu được, mái tóc xoăn mang đầy hương vị của nữ nhân, cùng vẻ bề ngoài thông minh cứng cỏi, khí thế lạnh lùng mà cao ngạo lại thêm vào những phục sức toàn là hàng hiệu trên người, vừa nhìn đã biết là một người có thu nhập không hề nhỏ.

Song Kỷ Nhan lại có một thói quen mà người bình thường khó có thể hiểu được — đó là đeo găng tay. Bất luận là Xuân Hạ Thu Đông, kể cả nhiệt độ có đạt đến 40 độ đi chăng nữa, hay là khi viết lách vẽ vời, cô ấy đều luôn đeo găng tay.

Người xung quanh cứ không ngừng dò đoán về thói quen kỳ lạ này của cô, nào thì bàn tay có dị tật a , nào thì ngón tay bị tàn tật a, nào thì tay bị chàm a … … Nói chung những lời đồn đãi đó có viết đến mấy trang giấy cũng chưa hết được.

Song dò đoán thì cũng chỉ là dò đoán, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì cũng không ai biết được, điều này cũng lại làm cho sự thần bí ở Kỷ Nhan tăng thêm một bậc.

Đại khái cũng vì sự thần bí đó, mà làm cho Kỷ Nhan đứng giữa biết bao mỹ nhân trong khách sạn Phong Diệp này, cũng biểu hiện rõ ra sự khác biệt, không giống với bất kỳ ai. Dù cho sự lạnh lùng từ chối người khác của cô đã vang xa khắp nơi, nhưng những kẻ theo đuổi vẫn không thể đếm hết được. Hoa tươi ngày ngày không ngừng được đưa đến, mà so sánh với Bách Phú trước giờ chưa từng được nhận hoa kia cũng đã thấy rất rõ ràng khác biệt.

Song nói về sự nghiêm khắc của Kỷ Nhan với cấp dưới, thì đúng là xứng để đạt được danh hiệu nữ ma đầu. Mọi người đối với cô ta đều là trước mặt thì tâng bốc, sau lưng lại thầm rủa. Chỉ có Bách Phú là thực sự thích cô ta, thậm chí còn có chút sùng bái nữa.

Ngược lại hoàn toàn với Kỷ Nhan, Bách Phú thì lại luôn đeo một cặp mắt kính, thấp thấp mập mập, 1.62m mà những 64kg. Bộ đồng phục vốn dĩ rất đẹp kia, cũng bị cô làm cho trở thành vừa tròn vừa phồng lên, hoàn toàn không có được những đường cong mà người con gái nên có.

Cũng có không ít những cô cái tự coi mình là đẹp, đằng sau lưng luôn gọi thẳng Bách Phú là " Betty xinh đẹp" ( cái tên này có nguồn gốc từ bộ phim cô gái xấu xí phiên bản Mỹ — trong đó nhân vật chính có tên là Betty )

Trong công việc Bách Phú cũng chỉ là người có thành tích bình thường, kể cả dù cho cô nỗ lực hết mình, thì cũng khó mà có được kết quả tốt. Đối với điểm này, Bách Phú cũng không thể không tự than trách, cũng xấu hổ vì thường xuyên chỉ đứng sau người khác như vậy.

Lại so sánh với Kỷ Nhan thì đúng là như "đen với trắng", vì vậy Bách Phú cũng tự âm thầm mà coi Kỷ Nhan như thần tượng của lòng mình, thường xuyên mơ mộng xem khi nào mình mới trở thành người con gái như Kỷ Nhan vừa đẹp vừa can đảm lại vừa có năng lực được. Song cô cũng biết, giấc mộng này quá xa vời so với bản thân mình.

Phải đi gặp cấp trên mà bản thân vừa tôn kính lại vừa e sợ, tự nhiên sẽ muốn chuẩn bị kỹ lưỡng một chút. Bách Phú đứng trước cửa chỉnh lại trang phục một chút, hít thở sâu, xác định rõ bản thân không còn gì sơ xuất, lúc đó mới gõ cửa bước vào.

"Sao mà chậm thế ?" Kỷ Nhan nhíu nhíu đôi lông mày xinh đẹp, ngữ khí kia hoàn toàn không hề hài lòng. Hoặc cũng có lẽ vì quá bận rộn, mà cô ta đến đầu cũng không ngẩng lên, chỉ chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.

"Tôi xin lỗi." Giọng nói của Bách Phú nhỏ như tiếng muỗi kêu vậy.

"Là thế này, cô cũng biết công việc của bộ phận chúng ta hiện giờ không nhiều, nhưng lại đang vào mùa bận rộn, bộ phận phòng lại đang bận vô cùng. Cho nên muốn điều cô sang đó giúp trong hai tuần." Nói đến đây, Kỳ Nhan mới ngẩng đầu lên dùng đôi mắt đẹp đẽ nhìn Bách Phú, "Cô có ý kiến gì không?"

Bộ phận phòng? Là đi làm vệ sinh quét dọn sao?

Dù cho trong tim đã kinh ngạc đến cực độ, Bách Phú vẫn nở nụ cười nói : "Không có ý kiến gì ạ."

Sự bất mãn của Bách Phú làm sao mà Kỷ Nhan không nhìn ra được, cô ta cười cười nói với Bách Phú : "Yên tâm đi, cô chỉ cần đến bộ phận phòng hai tuần cho đến khi tìm được người thôi là có thể về rồi. Cho nên đừng lo lắng gì cả."

Bách Phú thấy chút tâm tư đó của mình cũng bị Kỷ Nhan nhìn thấu, trong tim không đừng được mà cũng phải lè lưỡi ra, "Tôi biết rồi giám đốc, tôi sẽ làm theo sự sắp xếp của chị."

Nhìn thấy Kỷ Nhan đã mãn nguyện mà gật đầu, Bách Phú mới thở phào được một hơi.

Ra khỏi cửa vừa mới quay đầu ra, Bách Phú đã nhìn thấy bạn thân Đặng Hân gửi cho mình một cái nhìn vạn phần thần bí. Bách Phú gật gật đầu ra hiệu biết rồi. Cứ như vậy, hai phút sau hai người họ đã ra gặp nhau ở cầu thang thoát hiểm. Nơi đây cũng là nơi mà hai người họ thường xuyên đến để buôn chuyện, kể khổ, cũng là "nơi gặp gỡ thường xuyên" của hai cô nàng.

"Nữ ma đầu có phải muốn cậu đến bộ phận phòng để giúp việc không?"

"Đúng vậy, sao cậu lại biết được a?" Mặc dù miệng thì hỏi như vậy, nhưng trong tim Bách Phú lại đang than thầm về việc tin tức linh động nơi Đặng Hân, thật đúng là cái dây nối giữa trời và đất a !

"Thật sao? Cậu có đồng ý không đấy?"

"Đồng ý rồi, sao mà không đồng ý cho được? Cậu đâu phải không biết tính cách của giám đốc Kỷ chứ." Bách Phú ngán ngẩm trả lời, song khi nhìn thấy sự không đồng tình cùng vẻ khẩn cấp của Đặng Hân, trong tim cũng khó tránh khỏi có chút thắc mắc : "Không phải chỉ là đến bộ phận phòng giúp thôi sao, lại không phải là chưa từng đi bao giờ. Việc gì mà cậu phải khẩn trương như thế ?"

Đặng Hân than nhẹ một tiếng, nhìn khắp bốn phía một cái, xác định kỹ không có ai khác xong mới thấp giọng nói : "Cậu có biết vì sao bộ phận phòng đột nhiên lại thiếu người như thế không?"

"Không biết a ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!