Chương 27: Dạ Yến

Ba người hội Bách Phú vẻ vang mà quay về khách sạn. Lăng Hạo nghe được mọi chuyện đã được giải quyết xong xong hoàn toàn, cũng vô cùng vui vẻ, bèn lập tức cho Bách Phú và Trương Dương nghỉ mấy ngày. Đồng thời cũng đưa cho ba người họ ba tấm thiệp đỏ lớn, bên trên viết ngày làm lễ đính hôn của mình và Kỷ Nhan.

Ba người họ vội vàng chúc mừng Lăng thiếu, nhất là Trương Dương, cái vẻ vui mừng đó còn hơn cả là anh được đính hôn nữa. Còn Bách Phú trong tim dù không tránh khỏi có chút thất vọng. Nhưng cứ nghĩ lại sự bình thường của mình, cũng cảm thấy Lăng Hạo chẳng qua chỉ là giấc mộng đẹp của mình mà thôi, hiện giờ, cũng đã đến lúc tỉnh mộng rồi.

Đến tối cô vẫn cùng Dịch Đạo và Trương Dương ăn một bữa lẩu linh đình. Dịch Đạo còn đưa cho Bách Phú và Trương Dương mỗi người một tấm thẻ ngân hàng. Thấy Bách Phú và Trương Dương ai cũng không cầm, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn mình, Dịch Đạo bèn vội vàng giải thích : "Hai người đừng có suy nghĩ linh tinh, lần này được hai người giúp đỡ, tôi đương nhiên phải trả thù lao cho hai người rồi."

… …

"Nếu như chỉ có mình tôi cầm tiền, tôi cũng ngại lắm."

… …

"Đừng như thế chứ, hai người cứ coi như đi làm việc đi, không có gì đáng suy nghĩ thế cả đúng không nào ?"

… …

"Hai người mà không nhận, thì lần sau tôi cũng chẳng dám đến nhờ nữa đâu."

… …

"… … Hai người đã cố chấp không chịu nhận như thế, vậy thì thôi !"

Xoẹt một tiếng, hai tấm thẻ trên bàn đã không thấy đâu nữa rồi.

"Làm cái gì thế, mập đáng chết kia, mới thế mà đã muốn cầm tiền đi rồi à !"

"Mập mập, anh quá không có nghĩa khí đấy, cũng không khuyên giải chúng tôi thêm chút nữa."

"Bao nhiêu tiền thế ? Không được ít hơn anh đâu đấy !"

"Mập mập, bữa lẩu hôm nay vẫn tính cho anh đấy nhé, đúng không ?"

"Thế này lát nữa còn mời chúng tôi uống rượu được không đấy ?"

"Mấy ngày này tôi với Trương Dương đều được nghỉ, anh mời chúng tôi đi chơi nhé… … "

… …

Nghe Trương Dương và Bách Phú hai người câu trước câu sau liên tục, Dịch Đạo tức đến sắp nổ tung ra rồi ! Thật đúng là không biết gặp phải đồng đội thế này, là tốt hay là không đây !

Vốn dĩ ngày thứ hai là được nghỉ ngơi, nhưng một cuộc điện thoại của Lăng Hạo lại đem Bách Phú đang mơ màng trong mộng đẹp bị đánh thức dậy.

Bách Phú mơ mơ màng màng chu miệng liên tục, trong tim lại nghĩ : thái tử gia này, thật chẳng giữ chữ tín gì cả, rõ ràng nói là cho mình nghỉ mấy hôm.

Có điều cô không thể ngờ tới, chờ đợi cô lại là một việc tốt đến không thể tốt hơn được nữa.

Hóa ra người muốn tìm Bách Phú, là nhân viên cảnh sát chịu trách nhiệm làm tang lễ cho mẹ của tiểu Man. Bà ấy trước khi tự sát có để lại một di thư, trên đó viết rõ để lại cho Bách Phú tài sản đứng tên bà. Vì việc này, mà Lăng Hạo còn đặc biệt hỏi kỹ phía luật sư của khách sạn, rồi kiểm kê tài sản của mẹ tiểu Man.

Tiền bạc của bà tuy không nhiều, nhưng lại có một căn nhà để lại, mà căn phòng đó vừa hay lại chính là căn phòng tư bị ma ám mà hội Bách Phú đã đi qua.

Nghe được tin tức này, Bách Phú vui mừng khôn xiết, có nằm mơ cô cũng muốn có được một căn nhà nhỏ của chính mình, nhất là trong tình trạng hiện giờ giá nhà đất đang cao đến vậy. Có thể sở hữu một căn nhà nhỏ ba tầng độc lập còn có cả hoa viên xinh đẹp thực sự là điều cô chưa từng dám nghĩ tới. Nhưng, để cô sở hữu, lại cảm thấy có chút không xứng đáng.

Lúc Trương Dương và Dịch Đạo nghe thấy chuyện này, cũng vui mừng vô cùng. Nhìn bộ dạng bất an của Bách Phú, bèn không ngừng khuyên nhủ cô, thậm chí còn mặt dày muốn chuyển đến đó ở chung nữa.

Có điều căn nhà này không phải có đến ba tầng sao, hơn nữa địa điểm cũng có chút hẻo lánh, nếu có xe của Dịch Đạo hàng ngày đưa đón, vậy cũng không tệ chút nào. Hơn nữa Dịch Đạo lại biết đạo thuật, có anh ta ở bên cạnh thì cũng sẽ không phải lo lắng có thứ gì đáng sợ nữa. Ha ha … …càng nghĩ lại càng thấy vui !!!

Nhanh chóng quyết định xong xuôi, cũng do căn nhà nhỏ độc lập đó vốn dĩ đã rất sạch sẽ, mặc dù trang trí không được đẹp lắm, nhưng lại rất nhã nhặn và ấm áp.

Vì thế ba người họ sau khi thương lượng, cùng tự đi mua sơn về, đơn giản quét lại căn phòng một chút. Đồ đạc trong nhà cũng rất đầy đủ, hơn nữa lại được giữ gìn rất cẩn thận, cho nên lại tiết kiệm được không ít để mua thêm đồ điện tử. Xong xuôi hết rồi, ba người họ sẽ chuyển đến đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!