Chương 25: Mạo Hiểm Vào Căn Phòng Ma - P2

Ai cũng không thể ngờ tới, Bách Phú lại lợi hại đến mức này ! Cô chỉ vừa mới dùng tay đẩy tay đám quỷ kia một cái, đã thấy chúng phát ra tiếng kêu gào thảm thiết , rồi chớp mắt đã biến mất không còn dấu tích.

"Woa ! Tôi lợi hại quá !" Bách Phú cũng không dám tin mà nhìn vào đôi tay mình, trong tim lại thầm than, mình từ lúc nào mà lại biến thành kẻ vênh vang thế này chứ !

Những thứ vừa rồi còn bay trên đầu Trương Dương cũng đã biến mất, chỉ còn lại kiếm gỗ đào và cờ định hồn là vừa hay rơi thẳng xuống đầu Dịch Đạo đen đủi đang cúi xuống xem thương thế cho Trương Dương.

"Ai !" Dịch Đạo kêu thảm một tiếng.

Đáng tiếc, Bách Phú và Trương Dương đều chẳng còn thời gian rỗi để quan tâm đến anh ta, lúc này chỉ đang lo hỏi han lẫn nhau.

"Em không sao chứ ? Vừa rồi bảo em đi , sao em lại không đi. Nguy hiểm thế cơ mà! "

"Anh có bảo em đi đâu, mà là bảo em "cút" đấy chứ !"

"Sao mà nhỏ nhen thế ! Anh chỉ là sợ em gặp nguy hiểm thôi ."

"Anh mới là người đang gặp nguy hiểm mới đúng, có nhiều ma quỷ tóm lấy anh như vậy, suýt chút nữa là mất mạng rồi còn gì !"

"Anh biết rồi, anh biết rồi, là Bách Phú đã cứu anh, Bách Phú là dũng cảm nhất !"

"Vậy mà còn nói , woa kha kha … … "

… …

Nói chuyện suốt một lúc, hai người mới nhớ tới Dịch Đạo đáng thương bên cạnh. Nhìn sang đã thấy anh ta ánh mắt đong đầy phiền muộn, cứ như một chú cún con bị bỏ rơi vậy, đang dùng ánh mắt của mình để khiếu nại mình bị đối xử bất công.

Bách Phú và Trương Dương thấy vậy bèn nhanh chóng quay sang an ủi Dịch Đạo, cũng chẳng dễ gì mới xoa dịu được vết thương lòng đó của anh ta.

"Sao hai người lại khổ sở thế a !" Bách Phú đột nhiên hỏi, "Lệ quỷ không phải đã bị các anh phong ấn lại rồi sao ?"

Vừa mới nhắc đến chuyện này, Dịch Đạo đã biến thành vẻ vô cùng nghiêm trọng : "Việc này rõ ràng là không bình thường chút nào. Chúng tôi vừa mới đến, đã bị thua ngay tại chỗ, hơn nữa tất cả pháp khí cùng bùa chú đều không có linh nghiệm nữa, đến pháp lực của tôi cũng không dùng được. Nếu như không phải nhờ có Bách Phú cô, e là tôi và Trương Dương chết chắc rồi."

"Sao nào, tôi lợi hại đúng không ?" Bách Phú cười không khép được miệng lại nữa.

"Nói thật, Bách Phú, lần này may mà có cô. Nếu không hậu quả e là … … " Dịch Đạo ngán ngẩm mà than một tiếng.

"Bách Phú đã cứu cả hai chúng ta, đúng thực là một tiểu anh hùng a!" Trương Dương không để lỡ cơ hội để nịnh nọt ngay lập tức.

Woa kha kha kha , ta cười đắc ý, ta cười đắc ý a … … ( Bách Phú nha ~ mất hết cả hình tượng ~ )

Nhìn Bách Phú đang đắc ý lắc lắc đầu liên tục, Trương Dương và Dịch Đạo cũng mới thoải mái được phần nào.

Bách Phú vẫn đang đắc ý mà giơ tay hươ hươ trước mặt Trương Dương và Dịch Đạo, làm Dịch Đạo không nhịn được cười mà hất tay cô ra : "Này, lợi hại có phải là cái tay này của cô đâu, mà là máu của cô cùng ánh sáng trên trán đấy !"

"Máu ?" Bách Phú cúi đầu xuống xem, quả nhiên nhìn thấy trong lòng bàn tay đang có một vết thương chảy máu, có lẽ là do lúc phá cửa đã bị thương mà cô không biết.

"Có đau không ?" Trương Dương vừa muốn lấy giấy ăn ra để giúp Bách Phú lau đi vết máu trên tay cô, thì lại bị Dịch Đạo căng thẳng cướp lấy tay Bách Phú, rồi dùng bùa chú lau đi vết máu đó. Nhìn thấy ánh mắt không hiểu gì của hai người họ, Dịch Đạo giải thích : "Nghe nói máu của người bị trúng mười ba lời nguyền có thể khắc pháp khí của những người dùng đạo thuật chúng tôi, tôi muốn thử nghiệm xem xem."

Bách Phú trên mặt lập tức xuất hiện mấy vệt đen : "Thử nghiệm sao ? Anh coi tôi là chuột bạch đấy à ?"

Giả vờ như không nhìn thấy cái mặt thối của Bách Phú lúc này, Dịch Đạo mặt dày kia đem lá bùa có máu của cô đưa vào trong lòng.

"Hiện giờ pháp khí đều đã không còn linh nữa rồi, có phải là cũng không cách nào để siêu độ cho đám lệ quỷ kia nữa ?" Trương Dương lo lắng hỏi.

Dịch Đạo cũng bất lực mà thở dài, bộ dạng không nắm bắt được chút suy nghĩ nào. Anh ta nhặt cờ định hồn cùng kiếm gỗ đào từ dưới đất lên, lại khởi động lại pháp lực của mình, đột ngột, anh ta trợn mắt kêu lên : "Lại bình thường rồi !"

"A ?" Bách Phú cùng Trương Dương đều là một bộ dạng như muốn ngất đi cho rồi, đây là pháp khí sao ? Lúc nguy hiểm thì mất linh, giờ nguy hiểm biến mất thì lại khôi phục lại như lúc đầu, sao mà so với hai người họ lại còn biết mềm biết rắn đúng lúc thế cơ chứ ?

Dịch Đạo lại cầm lấy gương bát quái trên người Bách Phú, hồ nghi mà liếc Bách Phú một cái, "Không thể dùng được nữa, bị máu của cô làm nhiễm bẩn rồi. Xem ra máu của cô đúng là khắc tinh của pháp khí a."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!