Xem xét lại kế hoạch tác chiến của Dịch Đạo, lại cẩn thận kiểm tra bùa chú, kiếm gỗ đào, gương bát quái, còn có cả một bảo bối nữa cũng được Dịch Đạo luôn cất giữ là cờ định hồn, xác định xong đã không còn quên bất cứ thứ đồ gì nữa, ba người mới bắt đầu lần hành động đi bắt ma quỷ đầu tiên của họ.
Trong chiếc túi để đầy nào bùa chú, kiếm gỗ đào là do Trương Dương cầm ; gương bát quái do Bách Phú cầm ; còn Dịch Đạo chỉ cầm bảo bối cờ định hồn cũng chỉ có anh ta biết cách sử dụng.
Được trang bị " vũ khí " kỹ lưỡng xong xuôi, ba người họ không hẹn mà cùng cười vang lên, sự căng thẳng trước đây cũng theo đó mà như làn khói tan biến đi.
Nói nói cười cười một lúc, ba người họ đã đến trước căn phòng ma ám. Nói là căn phòng ma ám, nhưng lại khác hoàn toàn hình ảnh căn nhà ma trong tim Bách Phú đã tưởng tượng. Môi trường xung quanh nơi đây thực sự rất đẹp đẽ. Có hàng rào trắng bao quanh, bên trong là khoảng sân nhỏ mà yên tĩnh, với con đường nhỏ được lát sỏi, hai bên được trồng đầy những khóm hoa xinh đẹp, trong sân còn trồng cả một cây hồng bì nữa.
Bên trong sân còn có một hồ con rùa rất dễ thương, chỉ tiếc là trong hồ không có một con rùa nào cả. Căn nhà nhỏ này có ba tầng, trên nóc tầng cao nhất còn có một chiếc sân rất rộng, mà trong mắt Bách Phú khi nhìn ra đã thấy được đây đúng là một nơi để nướng đồ tuyệt hảo. Căn nhà nhỏ biệt lập này mặc dù có chút cũ, nhưng lại vô cùng sạch sẽ.
Từ lúc vừa mới vào đến cửa vườn, Bách Phú đã không ngừng "Ô" với "Woa", cũng cảm thấy tiếc nuối vô cùng khi căn nhà xinh đẹp như thế này lại phải trở thành nhà ma. Ánh mắt Trương Dương cùng Dịch Đạo ở bên cạnh cùng lúc giao nhau rồi không khỏi cười khổ trước thái độ lúc này của Bách Phú.
Vào lúc Bách Phú vừa muốn đẩy cửa bước vào nhà, thì bị Trương Dương ngăn lại : "Bách Phú này, em vẫn nên đợi ở ngoài cửa. Nếu bên trong có việc gì cần em giúp, thì bọn anh sẽ gọi."
"Làm sao mà thế được, chúng ta không phải là đồng đội sao ? Em làm sao để cho hai người mạo hiểm như thế được ?" Bình thường Bách Phú và Trương chưa bao giờ đi ngược lại ý kiến của đối phương cả, nhất là khi ở trước mặt Dịch Đạo, hai người họ luôn dùng thủ đoạn này để đối phó với anh ta, hòng làm anh ta ghen tức. Nhưng lần này Bách Phú lại đang cực kỳ không vừa ý với ý kiến lúc này của Trương Dương.
"Không sao đâu, đám quỷ đó đều đã bị chúng tôi phong ấn cả rồi, giờ muốn thu phục chúng cũng rất dễ dàng. Cô cứ làm theo lời của Trương Dương, đứng ngoài cửa đợi đi."
"Không được, nếu đúng là đơn giản như thế, anh còn gọi chúng tôi đến đây làm gì ?" Gì chứ, coi cô là đồ ngốc chắc.
"Anh có kiếm gỗ đào đây rồi, sợ gì chứ !"
"Xin anh, anh có phải là pháp sư đâu, cái kiếm đấy đối với anh khác gì là đồ chơi chứ ."
"Cái gì chứ ! Đây là pháp khí của sư phụ tôi, pháp lực cao lắm đấy, quỷ ma gì chỉ cần nhìn thấy cũng phải chạy mất dép rồi."
"Đúng đấy, Dịch Đạo còn dạy anh "tịnh thiên thần chú" rất lợi hại nữa !"
"Thật vậy sao ? " Bách Phú không vui chút nào quay sang Dịch Đạo nói , " "tịnh thiên chú ", nghe có vẻ lợi hại nhỉ. Này, mập mập, sao anh lại không dạy cho tôi ? Anh thiên vị nhé !"
"Vì Trương Dương vốn dĩ có tư chất thông minh mà, còn dạy cho cô, chỉ e chốc lát đã quên mất rồi. Hơn nữa quỷ thần cũng đâu dám đến gần cô. Quên rồi sao ? Bản thân người cô cũng đã là một loại pháp khí rồi. Mà cô cũng vốn nhát gan, sẽ lại bị rớt lại phía sau thôi, tốt hơn là vẫn nên ở lại đây."
"Ý anh là tôi không có tư chất thông minh."
"Thế hiện giờ cô đứng ở cửa này có cảm giác thấy gì không ?"
"Phải "cảm giác" thấy cái gì đây ? A ? Tôi không hiểu ."
"Vậy thì đó là không có cảm giác mà. Nói thực, không chỉ mình Dịch Đạo, mà đến anh khi ở bên ngoài sân, cũng đã cảm giác thấy có gì đó không đúng rồi … … " ( Hai người này cứ như đang lừa trẻ con nhỉ ? )
"Nghe rõ chưa ? Chỉ có mình cô là không cảm giác thấy gì cả ! Lại còn muốn bàn luận về căn nhà này nữa sao ?"
" … …vậy kế hoạch tác chiến của chúng ta thì sao ?"
"Kế hoạch tác chiến của chúng ta không phải cô cũng chỉ khi siêu độ linh hồn mới phải xuất hiện sao. Không sao , dù sao tôi cũng là một pháp sư."
"Đúng vậy, em yên tâm, có gì bọn anh nhất định sẽ gọi em! Ngoan ngoãn ở ngoài này nhé."
"… … Được rồi … … " Bách Phú không tình nguyện chút nào đáp lại, "Có điều, nếu sau nửa tiếng mà không thấy ra, là em sẽ vào đấy."
"Được. Nửa tiếng là xong rồi ! Có Dịch Đạo rồi mà … … "
"Xì… "
Thời gian sau đó từng giây từng phút trôi qua
Đã mười lăm phút rồi, không có động tĩnh gì. Bách Phú có chút lo lắng, tên mập mập kia bảo mười lăm phút là làm xong rồi cơ mà? Thật đúng là sớm đã biết hắn là đồ nói khoác mà ! Khinh bỉ !
Hai mươi phút trôi qua, cũng không có động tĩnh . Sao mà lâu thế ? Liệu có chuyện gì không đây !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!