Chương 23: Kết Thúc Không Lời

Nhìn thấy đám ánh sáng kia biến mất, mẹ của tiểu Man mới nỉ non nói : "Tiểu Man, bây giờ con có thể an tâm mà đi đi, mẹ đã giúp con báo thù rồi. Mẹ sẽ cùng đi với con, kiếp này mẹ đã không bảo vệ con cho tốt, kiếp sau – mẹ sẽ không để con bị người ta ức hiếp nữa."

"Bác gái … … " Bách Phú đột nhiên ý thức được chuyện đang xảy ra, "Bác sao lại làm như thế … … "

"Tiểu Man, mẹ cứ luôn mắng con, trước giờ chưa bao giờ yêu thương con cho tốt cả. Vì mẹ luôn sợ con sẽ học theo cái xấu, mới làm như vậy thôi." Một dòng máu đỏ từ miệng của mẹ tiểu Man phun ra, "Tiểu Man, mẹ không có con, sống cũng không còn ý nghĩa nữa. Nếu như không vì để báo thù cho con, mẹ sớm đã đến tìm con rồi. Mẹ không thể để con phải cô đơn một mình được … … "

Cha của tiểu Man lập tức lao đến, rồi nắm chặt lấy tay của Bách Phú, hét lên : "Mau ! Mau đi gọi bác sĩ !"

Hóa ra mẹ của tiểu Man đã uống thuốc độc.

"Không cần ! Không cần gọi ai đến cả !" Mẹ của tiểu Man giãy giụa với theo, "Tôi đã không thể cứu được nữa rồi. Tôi … …chỉ muốn được ở cùng một chỗ với con gái mà thôi … … "

"Tôi đã giết rất nhiều người, dù cho bây giờ không chết, thì sau này cũng sẽ phải chết. Nhưng tôi không hề hối hận ! Đám súc sinh đó đều đáng chết !"

Nước mắt phủ đầy gương mặt đầy nếp nhăn đau khổ của bà, bà quay đầu sang, nói với tiểu Dạng : "Nhìn thấy cậu thực lòng giúp tiểu Man như vậy, tôi …tôi mới tha cho cậu đấy."

"Tiểu Man, kiếp sau , … …mẹ … …nhất định sẽ … …bảo vệ con ……cho tốt, dù cho chỉ được là … …một bà mẹ … …quỷ cô độc, cũng sẽ … …. mãi ở bên cạnh con."

Âm thanh của bà dần dần trở nên yếu ớt, rồi một u hồn màu trắng, chầm chầm xoay chuyển, đuổi theo linh hồn của tiểu Man, dần dần biến mất … …

Tất cả mọi người đều ngây người tròn mắt nhìn sự việc xảy ra trước mắt, chỉ hi vọng hai mẹ con họ có thể được sống vui vẻ ở kiếp sau… …

Nhưng, kết thúc như thế này, dù là ai cũng không hề muốn phải chứng kiến.

"Ưm … …" Tiểu Dạng than nhỏ một tiếng, làm Bách Phú chợt nhớ đến lời mẹ tiểu Man đã nói .

"Anh bị thương rồi sao ?" Bách Phú căng thẳng hỏi han, thấy mình thật ngốc vô cùng, bộ dạng của tiểu Dạng hôm nay rõ ràng là không được bình thường, vậy mà sao lại không phát giác ra chứ .

"Không sao. Ưm … … Chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi."

Nhìn thấy bộ dáng này của tiểu Dạng, cũng đã thấy được vết thương của anh ta không hề nhẹ như lời nói chút nào.

"Tôi đưa anh đến bệnh viện."

"Không cần, sống không vào cửa quan, bị thương không vào bệnh viện."

"Cái gì thế hả ? Anh lại còn diễn " Người trong giang hồ " sao ! " Thật đúng là, như kiểu sợ người khác không biết mình là xã hội đen vậy. ( Người trong giang hồ : nguyên gốc là " Cổ hoặc tử ": là từ miền Bắc TQ hay dùng để chỉ những người lưu manh hoặc XHĐ )

Nhìn thấy anh ta ngất đi sau đó, Bách Phú chỉ đành nhờ tới sự hỗ trợ của Lăng Hạo và tiểu Kỳ. Mặc dù Lăng Hạo là đại thiếu gia chỉ quen hưởng thụ, còn tiểu Kỳ cũng là người đã từng bị tiểu Dạng mưu hại, nhưng giờ đây chỉ đành nhờ hai người họ chứ làm sao có thể nhờ một ông già cùng một cô gái làm việc nặng như thế này được a .

May mà Lăng Hạo và tiểu Kỳ cũng không nói gì, trực tiếp đưa tiểu Dạng đến căn phòng tốt nhất, rồi gọi bác sĩ tư đến, giúp anh ta trị liệu. Bách Phú đứng bên cạnh chăm sóc, cho đến hơn mười giờ đêm, anh ta mới tỉnh dậy.

Nhìn thấy gương mặt của tiểu Dạng lúc này đong đầy ý xin lỗi, Bách Phú mới có thể thờ phào một hơi.

Đang muốn mở miệng nói, thì lại thấy Trương Dương và Dịch Đạo đang lúng túng chạy vào phòng.

Vốn dĩ muốn trách móc hai người họ một trận, song nhìn thất bộ dạng cả người đầy vết thương, làm Bách Phú không đừng được mà ngây ra. Không phải chứ, lại xảy ra chuyện gì nữa đây ?

"Sự việc vẫn chưa xong đâu."

Thần sắc của Dịch Đạo hiếm khi trầm trọng đến thế này, xem ra đúng là đã có rắc rối lớn rồi.

"Mẹ của tiểu Man lại tạo ra biết bao nhiêu oan hồn lệ quỷ a !" Trương Dương gương mặt là vẻ kiệt sức nói.

"Cái mớ hỗn độn này, xem ra chúng ta vẫn phải đến thu dọn." Dịch Đạo lắc đầu nói.

"Tại sao lại nói là "chúng ta " ? Không phải nên là "anh" thôi sao ? Anh mới là pháp sư a." Bách Phú chẳng hề đồng ý để mình lại bị cuỗn vào chuyện khủng khiếp tí nào cả, cô giờ chỉ còn muốn được yên tĩnh qua ngày mà thôi, nhưng sao lại khó đến thế chứ !

"Tôi … …" Dịch Đạo chẳng mấy khi lại đỏ mặt lên thế này nói , "Này, đám quỷ này đâu phải chỉ có một hai con, hơn nữa oán khí còn lớn đến như vậy ! Hai người không phải muốn tôi tự mình đến đó không công bằng tí nào thế đấy chứ ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!