Chương 22: Tâm nguyện của tiểu Man - Hạ

"Ngày hôm nay cuối cùng cũng đã đến rồi." Bách Phú trong tim đang nghĩ về sự giải thoát của tiểu Man, nhưng lại cũng rất lo tiểu Man khi ra đi mà vẫn phải mang theo luyến tiếc trong lòng.

Dịch Đạo cùng Trương Dương sớm đã đến sân bay đón tiểu Kỳ.

Lại quay về căn phòng 1423, Bách Phú trong tim đong đầy xin lỗi. Vừa rồi Bách Phú lại vừa gọi điện thoại cho mẹ của tiểu Man, muốn nói lời xin lỗi, rồi cố gắng thuyết phục bà. Nhưng điện thoại lại chẳng có ai nghe máy cả. Gọi điện thoại cho tiểu Dạng, cũng không có người nghe máy. Bách Phú càng lúc càng tức giận, cái tên này, còn nói nhất định sẽ không để cho tiểu Man phải mang theo tiếc nuối rời đi, còn nói cái gì mà dù phải trói cũng sẽ trói bà đưa đến chứ !

Thật đúng là vớ vẩn !

Khi vào phòng, linh hồn của tiểu Man trong phút chốc đã vây đến, giống như đang thân thiết ôm lấy Bách Phú vậy. Nhìn thấy gương mặt trên bức tường kia đã biến thành màu hồng phấn, Bách Phú trong tim cũng được an ủi phần nào, điều này cho thấy rõ ràng tiểu Man đã dần dần buông đuợc oán niệm xuống. Sau khi giao tiếp thân mật, Bách Phú lại an tâm hơn nhiều. Vì Tiểu Man đã đáp ứng với cô, bất luận có thể gặp được mẹ lần cuối hay không, cô cũng nguyện ý đi đầu thai.

Bách Phú lúc này thực vui vẻ đến mức chỉ muốn ôm lấy tiểu Man mà hôn cô một cái.

Lúc nói chuyện sau đó, Bách Phú rốt cuộc cũng biết được tại sao ngày hôm qua Trương Dương lại không đi với mình. Hóa ra, anh vẫn cùng Dịch Đạo luôn ở đây khuyên nhủ tiểu Man, anh nói với tiểu Man chuyện Bách Phú đã vì cô mà vất vả ra sao, Bách Phú vì sao hôm qua lại thấy có lỗi với cô như vậy … …

Tiểu Man lúc nói những chuyện này, hình như lại còn đang cười , "Ừm, cái anh chàng đó … …anh ta, dường như là thích cô lắm đấy."

"Gì chứ a, cô đừng có nói lung tung." Gương mặt Bách Phú phút chốc đã đỏ ửng cả lên. Cái anh tiểu Hắc này …. …đúng là vào lúc mình cần anh ấy nhất, anh ấy vẫn luôn ở bên cạnh mình, nhưng đó chỉ là quan hệ bạn bè mà thôi. Không sai, anh ấy cái gì cũng tốt cả, chỉ là bản thân đối với anh ấy lại thiếu đi mất cảm giác rung động giữa hai người yêu nhau.

Tiểu Man cười, lần này Bách Phú đã thực sự nghe thấy tiếng cười của cô ấy. Cũng là do cô ấy không muốn xuất hiện trong bộ dáng dọa người kia nữa, nên mới chỉ thấy một làn khói như hiện giờ. Nhưng chỉ cần cô xóa đi được oán khí trong linh hồn, là sẽ có thể lấy lại được dáng vẻ xinh đẹp như trước khi tự sát.

Cha của tiểu Man đã đến, Bách Phú để ông đi gặp tiểu Man trước. Sự kích động của hai bố con cũng lây truyền sang cả Bách Phú, cứ nghĩ đến mình từ nhỏ đã mất cha mẹ, làm cô không khỏi thấy buồn phiền.

Tiếp đó, tiểu Kỳ cũng đến, anh ta cao hơn nhiều so với khi Bách Phú thấy lần trước, cũng đẹp trai hơn. Tiểu Man vừa trông thấy tiểu Kỳ, lập tức thấy nơi cô phát ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt, từ một đám sương mờ mờ, biến thành hình người, toàn thân nép vào trong lòng tiểu Kỳ.

Tiểu Kỳ cũng thâm tình mà nhẹ vuốt ve đám ánh sáng đỏ trước mắt, dường như sợ đám ánh sáng đỏ này sẽ lại biến mất vậy. E ngại sẽ làm phiền đến hai người họ, Bách Phú lui ra khỏi phòng.

Ra ngoài thấy tiểu Dạng đã đến, sắc mặt trắng bệch, trên đầu còn đầy những giọt mồ hôi, biểu tình cũng vô cùng trầm trọng, anh ta căng thẳng nói với Bách Phú : "Mẹ của tiểu Man đã đến chưa ?"

"Chưa thấy a !" Bách Phú thấy kỳ lạ đáp lời , "Có điều cha cô ấy và tiểu Kỳ đã đến rồi."

Gương mặt tiểu Dạng trong phút chốc ảm đạm hẳn xuống, nhưng anh ta rất nhanh lại phục hồi lại trạng thái bình thường, cẩn thận hỏi dò Bách Phú : "Tiểu Man cô ấy … …nhất định vui lắm đúng không ?"

"Đúng vậy." Bách Phú nhìn gương mặt không chút huyết sắc của tiểu Dạng, tùy ý mà đáp lời anh ta. Trong tim lại nghĩ, tiểu Dạng đáng thương a, rồi anh sẽ tìm thấy hạnh phúc của chính mình thôi.

Điện thoại vang lên, Bách Phú nhìn vào thấy hóa ra là Lăng Hạo : "Vâng, Lăng thiếu, có chuyện gì thế ?"

"Bách Phú, mẹ của tiểu Man đã đến chưa ?"

"Chưa đến ."

"Cô có nhớ hay không, cô trước đây có nói đến chuyện một nữ sinh tóc vàng tìm đến tiểu Man khiêu khích trước ý … … "

"Tôi vẫn nhớ ."

"Cô ta mất tích rồi, cũng giống như mấy người khác vậy."

"Gì cơ !"

"Phía cảnh sát đang nghi ngờ mẹ tiểu Man, hiện giờ đã hạ lệnh bắt rồi."

" … … "

"Bách Phú, cô còn đang nghe không ?"

"Oh, vâng. Bà ấy, … …đã đến đây rồi."

Không sai, mẹ của tiểu Man đến rồi. Bà một thân mặc đồ tây phục, tóc cũng được vấn lên cao rất gọn gàng, cao nhã lịch sự, lại thêm cặp kính không gọng trên gương mặt nữa, đúng thật là toàn thân từ trên xuống dưới đều không có chút khuyết điểm nhỏ nào, hoàn mĩ vô cùng.

"Bác … …đến rồi. Mau vào đi ạ, tiểu Man đang đợi bác đấy." Thấy mẹ của tiểu Man đã đến, Bách Phú thực sự không biết là nên vui mừng hay bi thương nữa, giờ cô mới chợt hiểu ra được, rằng mẹ của tiểu Man thực sự rất yêu thương cô, hơn nữa còn vượt qua tình yêu thương của các bà mẹ khác rất nhiều, chỉ có điều cách thức không đúng mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!