Lúc tiểu Dạng từ trong phòng bước ra, lại vui vẻ lạ thường. Sự lạnh lùng đĩnh đạm lúc bình thường hoàn toàn đã bị anh ta vứt ra phía sau. Mặc dù trên khuôn mặt, vẫn giữ vẻ lãnh đạm đó, nhưng trong tim lại cháy lên ngọn lửa nhiệt tình đến nỗi mới gặp anh ta một lần là Lăng Hạo cũng cảm nhận được.
Hai người họ giao tiếp mấy câu đơn giản. Tiểu Dạng sau đó rất phóng khoáng mời mọi người cùng đi ăn uống, anh ta mời. Nhìn thấy anh ta như vậy, mọi người đều thấy vui cho anh ta, vì vậy tất cả cùng đi, cùng nhau chia sẻ niềm vui của anh ta.
Tiểu Dạng nhiệt tình phóng khoáng mời họ ăn cơm, ăn cơm xong, lại mời mọi người đến bar uống rượu. ( Những bạn đã ở TQ sẽ thấy đây là chuyện rất bình thường, đây được gọi là văn hóa uống rượu – giao tiếp của người TQ, bất kể vừa rồi bận như thế nào, hay vừa bất đồng ý kiến ra sao, giới thương nhân TQ tối tối hầu như đều phải đi tụ tập uống túy lúy rồi mới về — Bibon giải thích tý vì sợ mọi người sẽ thắc mắc không phải hôm qua vừa đi bar sao hôm nay lại đi tiếp trong khi còn bao nhiêu việc đáng lo trước mắt, ha ~ )
Nơi đến vừa hay lại chính là quán bar hôm qua ba người nhóm Bách Phú đã đi. Hóa ra, quán bar này là của tiểu Dạng mở. Anh ta còn đặc biệt đưa cho Bách Phú bọn họ mỗi người một tấm danh thiếp, ngoài ra, còn phân phó cho giám đốc ở đó rằng sau này nếu nhóm Bách Phú có đến, thì tất cả chi phí đều tính vào của anh ta.
Điều này cũng làm cho Bách Phú có chút hưng phấn, vì quán bar này cô thích vô cùng, ánh đèn ấm áp, giai điệu động lòng người, tất cả tất cả đều chẳng hề ăn khớp với cuộc sống của Bách Phú, song lại rất thu hút. Đây là quán bar thuộc dạng Top trong thành phố. Nghe nói còn có rất nhiều cô gái chỉ vì một lần đến đây, mà còn đặc biệt đi chỉnh sửa từ đầu đến chân nữa ! Cô chỉ thấy tiếc nhất là bản thân không thể giống như những cô gái khác đến đây biết ăn chơi và có vũ đạo sexy thế kia.
Sexy, haizz , trời ạ ! Từ này cách bản thân mình cũng xa quá đi thôi !
Thấy Bách Phú thích nơi này như vậy, tiểu Dạng rất vui. Anh ta là duới sự giúp đỡ của Bách Phú, mới không dễ gì gỡ được nút thắt trong tim kia. Sự cảm kích đối với Bách Phú, anh ta thực không thể dùng lời lẽ nào để hình dung được. Chuyện của tiểu Man đã giày vò anh ta thảm đến vậy, chỉ có mình anh ta biết được điều đó. Người khác vẫn luôn cho rằng anh ta là kẻ máu lạnh vô tình, nhưng thực ra, gỡ bỏ lớp phòng vệ đó ra, anh ta cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi.
Nhìn tiểu Dạng tâm tình đã vui lên không ít kia, Bách Phú đột nhiên hỏi một câu hỏi mà cô đã giữ rất lâu rồi : "Tiểu Dạng, khi anh nhìn thấy gương mặt tiểu Man, thực sự … …không cảm thấy sợ hãi sao ?"
Tiểu Dạng lại để ánh mắt mình hướng về phía Bách Phú, nói một cách chân thành : "Không sợ, gặp được cô ấy là tôi đã rất mãn nguyện rồi. Cả người tôi như nhẹ hẳn đi vậy. Bách Phú, đại ân không lời nào cảm tạ hết được ! Nhiều năm đến vậy, trái tim tôi cuối cùng cũng được thanh thản. Cô không biết được, mùi vị của cảm giác tội lỗi khó chịu đến thế nào đâu. Nhất là đối với một người … …là người con gái đầu tiên tôi thích.
Hiện giờ tốt rồi, cô ấy đã tha thứ cho tôi, hôm nay tôi nhất định có thể ngủ ngon được rồi."
Đại ân ? Không phải chứ ? Có đáng thế không ? Hơn nữa cô cũng đâu có làm gì nhiều.
Bách Phú nghe xong có chút trêu đùa mà cuời giả lả : "Hey, cái này … …thực ra anh cũng không cần phải như thế đâu … … "
Đột nhiên lúc đó, di động của Bách Phú vang lên. Bách Phú hít một hơi sâu, woa ~ đến đúng lúc quá. Ây, số điện thoại kỳ lạ. Bách Phú bèn vội vàng nhận điện.
"Xin chào, tôi là Trần Gia Kỳ." Giọng nói đầu bên kia dễ nghe vô cùng, có điều cô không nhận ra đây là ai cả, cũng không nhớ ra mình có quen ai có tên như thế này.
"Xin hỏi, hôm nay, là cô đã gửi thư cho tôi đúng không ?" A, hóa ra là anh ta — tiểu Kỳ !!! Là nam sinh nho nhã mà tiểu Man vẫn luôn cất giữ trong ký ức kia.
"Vâng, đúng là tôi gửi." Bách Phú kích động vô cùng, tiểu Kỳ a tiểu Kỳ, anh cuối cùng cũng xuất hiện rồi.
"Tôi đã đặt vé máy bay rồi, mười một giờ mười lăm phút ngày kia sẽ đến nơi."
"Không vấn đề gì, tôi sẽ đi đón anh."
Đặt điện thoại xuống rồi, Bách Phú dù thế nào cũng cảm thấy có gì đó bất thường, sao lại dễ dàng như thế chứ. Đến thật hay giả cũng không hỏi một tiếng, chuyện ma quỷ như thế này, người bình thường đâu có chấp nhận dễ dàng thế được. Sao anh ta lại không hề do dự mà quay về như thế ? Thậm chí đến cả hỏi một câu cũng không hỏi. Đến cả những lời cô đã chuẩn bị kỹ càng để nói cũng không còn có chỗ để dùng tới !
Nếu như mình là một kẻ lừa đảo thì sao … … vậy thì anh ta cũng dễ lừa gạt quá đi thôi.
Đem theo một bụng hoài nghi, Bách Phú quay lại bàn rượu, nói với mọi người chuyện của tiểu Kỳ. Mọi người lúc đó tinh thần đều cực kỳ hưng phấn, đến cả tiểu Dạng cũng vui mừng vì chuyện tiểu Kỳ sẽ trở lại này. Tinh thần đã tốt như vậy, thế thì chẳng còn lý do gì để không uống cho say nữa rồi !
au đầu quá." Bách Phú vừa tỉnh dậy, đã cảm thấy đầu như sắp vỡ ra vậy. Ký ức về tối hôm qua kể từ sau khi nhận được điện thoại của tiểu Kỳ đã hoàn toàn không còn nhớ gì hơn . Sao mà lại uống say thế chứ, đến việc làm sao về đến nhà, cô cũng không hề nhớ được nữa.
"Ấy, đây là đâu thế này !" Bách Phú chợt kêu lên. Đây đâu phải nhà mình. Nơi đây đồ dùng đều một màu tuyết trắng, cửa sổ chạm đất to đùng, rèm cửa sổ màu lam nhàn nhạt, với ban công cực kỳ lớn, còn có cảnh sông không gì địch nổi bên ngoài kia nữa .. … căn phòng đẹp như thế này ! Đây rõ ràng là ước mơ của cô a ! Nhưng rốt cuộc nơi này là đâu chứ ? Không thể nhớ được nữa, hoàn toàn không thể nhớ được nữa … … phải làm thế nào đây ?
Bỗng bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, "Bách Phú, cô tỉnh chưa ?"
A !!! Lại là anh ta — Lăng Hạo. Không phải chứ, mình … …mình sao lại có thể ở trong nhà Lăng Hạo thế này. Nếu như bị đồng sự trong khách sạn biết được … … trời ơi, sẽ không thể tưởng tượng được nữa ! Hôm qua là anh ta đưa mình về sao , vậy , không biết có xảy ra chuyện gì hay không nữa ? Nhìn lại mình, áo ngoài cũng đã bị cởi ra rồi, có điều cũng không bị lộ ra quá mức, là… …anh ta sao ?
Nếu như đúng thật là đã xảy ra chuyện gì với anh ta, thì dường như cũng không phải là chuyện tệ lắm a, anh ta đẹp trai như vậy cơ mà.
Trời ơi !!! Mình đang nghĩ gì thế này ???
Cứ suy nghĩ linh tinh như vậy, làm gương mặt Bách Phú lúc này ửng lên đến nỗi đã có thể rán chín một quả trứng gà rồi.
Đột nhiên cửa bị mở ra, Lăng Hạo thò đầu vào, lo lắng hỏi han : "Cô không sao chứ , vẫn còn rất khó chịu sao ?"
Bách Phú ngượng ngùng không nói ra được, chỉ biết gắng sức lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!