Chương 19: Chân tình

Do tối hôm trước thức quá khuya, mà đến sáng ngày thứ hai Bách Phú dưới sự quấy nhiễu không ngừng của đồng hồ báo thức, khó khăn lắm mới thức dậy được. Có lẽ là quá mệt, nên buổi tối này lại hoàn toàn không gặp ác mộng, được ngủ một giấc ngon lành, làm tinh thần đúng thật là tốt hơn rất nhiều. Sang gõ cửa phòng Trương Dương, rồi hai người cùng đi tìm Dịch Đạo để tập hợp lại.

Tiểu Dạng cũng theo hẹn mà đến điểm hẹn, hơn nữa lại còn mang đến cả địa chỉ của cha mẹ tiểu Man và tiểu Kỳ nữa. Hôm nay nhìn sắc mặt tiểu Dạng đúng là tốt hơn ngày hôm qua rất nhiều, thái độ cũng nhiệt tình hẳn. Xem ra tình cảm mà tiểu Dạng dành cho tiểu Man đúng là rất sâu sắc a.

Nhưng rất tệ ở chỗ, hóa ra tiểu Kỳ đã xuất ngoại du học, hiện giờ đang ở Pháp. Tiểu Kỳ lại là người mà trong tim tiểu Man chờ mong nhất, chỉ để được gặp tiểu Kỳ một lần, mà tiểu Man hiện đang dùng chút sức lực đã bị tổn hại nghiêm trọng của cô ấy mà khốn khổ giãy giụa. Nếu như tiểu Kỳ không đến được, vậy thì tiểu Man nhất định sẽ không chịu đầu thai nữa.

Phải làm sao đây ?

Thông qua thương lượng, đã quyết định để Dịch Đạo dùng cách của anh ta để tìm ra cách liên lạc với tiểu Kỳ, nhưng lại không cách nào liên lạc được. Trước mắt chỉ có thể bắt đầu từ cha mẹ tiểu Man rồi. Cha của tiểu Man hiện giờ đã chuyển đến ngoại ô, lái xe cũng mất đến ba giờ đồng hồ.

Nhưng giờ phải tìm ai để thuyết phục tiểu Kỳ, làm cho anh ta quay lại thăm tiểu Man đây ? Nhìn khắp mấy người, cuối cùng công việc lại rơi xuống đầu Bách Phú. Nói thực, có thể thuyết phục được tiểu Kỳ hay không, trong tim Bách Phú cũng không hề chắc chắn, dù sao thì tiểu Man cũng đã từng vô tình như thế để tiểu Kỳ phải chịu tổn thương. Anh ta một lòng một dạ bỏ ra, nhưng lại không được đáp lại, còn hại anh ta không những phải rời khỏi nơi đã sống từ nhỏ, lại bị mọi người gọi là tiểu sắc lang phải chịu ủy khuất đó nữa.

Haiz, làm sao đây chứ ? Bách Phú không ngừng thở ngắn than dài trong tâm bắt đầu thầm lên kế hoạch.

"Cô đừng lo lắng. Cậu ấy … …nhất định sẽ về. " Nghe thấy Bách Phú thở dài, tiểu Dạng đột nhiên lên tiếng.

Ba người còn lại nghe thấy tiểu Dạng đột nhiên nói như thế, cùng len lén liếc qua nhìn anh ta một cái. Anh ta vẫn giữ nét mặt không chút biểu tình như thế, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, tiếp tục nói : "Chỉ cần là việc của tiểu Man, cậu ấy tuyệt đối sẽ không thể không để ý đến."

Woa, đây là nói hộ tình địch a !

"Anh dám chắc như thế sao ? Hai người đâu có thân thiết ?" Dịch Đạo nghi ngờ hỏi. Trương Dương ở cạnh bên lại không nói gì hết, chỉ dùng ánh mắt vô cùng thấu hiểu để nhìn tiểu Dạng.

"Anh … …chưa từng yêu đúng không ? Nếu như anh thật sự đã từng yêu một người, anh sẽ hiểu được."

Bách Phú ở bên cạnh lại " phụt " một cái, cười ra thành tiếng. Ôi trời, cái anh đến trồng xương rồng cũng không quá được bảy ngày này! Nếu như để anh ta yêu đương, vậy thì sẽ hại chết biết bao thiếu nữ a!

Dịch Đạo có chút phẫn nộ mà trừng mắt với Bách Phú.

Bách Phú cũng trong giây phút đó chợt hiểu ra được sự đau khổ của Dịch Đạo — là sự cô đơn chỉ mình mình phải chịu đựng, nỗi đau khổ chỉ một mình cô độc cho đến lúc già !

Cái cảm giác muốn yêu mà không thể yêu được thực đau khổ lắm đúng không ? Hơn nữa cho dù đối phương có yêu mình đi chăng nữa, Dịch Đạo cũng không thể tiếp nhận được. Mùi vị này, thực sự … …rất đau khổ.

Dùng ánh mắt hối lỗi nhìn Dịch Đạo, trong tim lại nghĩ, kiếp trước a , chúng tôi rốt cuộc đã làm sai chuyện gì thế ?

Vừa đến nơi, lại có người ra đón chúng tôi ngay. Xem ra, anh tiểu Dạng này đã an bài rất toàn vẹn a. Càng lúc lại càng có cái nhìn tốt về anh ta ! Si tình, tận tâm, lại không hề khoa trương. Thực đúng là một nam nhân không tệ! Nếu như tiểu Man chịu cho anh ta một cơ hội để phát triển, hai người liệu có thể sẽ trở thành một cặp rất được không ?

Cuối cùng cũng đã gặp được cha của tiểu Man. Ông đã già đi rất nhiều, vốn dĩ là người chỉ hơn bốn mươi tuổi, giờ bộ dạng xem ra đã đến hơn năm mươi tuổi rồi.

Nhắc đến tiểu Man, ông không nhịn được mà rớt nước mắt. Hóa ra, cái chết của tiểu Man, đã làm ông hối hận vô cùng. Nếu như lúc đó ông nhẫn nhịn và bao dung hơn một chút, dùng cách thức chống đỡ mềm mỏng và dịu dàng hơn, có lẽ mọi chuyện sẽ không như thế này.

Thực ra, ông cũng đã đến bệnh viện để thăm tiểu Man, nhưng lần nào cũng bị mẹ tiểu Man chửi mắng đuổi về. Đến giờ ông vẫn rất hối hận vì vào lúc mà tiểu Man cần ông giúp đỡ nhất, lại không có cách nào để ở bên cạnh an ủi cô, thậm chí còn không thể gặp mặt cô lần cuối cùng. Cho nên, sau cái chết của tiểu Man ông cũng đã chia tay với người tình, do không có cách nào đối mặt với sự thất bại trong trách nhiệm của một người cha.

Vừa nghe thấy lý do mà chúng tôi tìm đến, cha của tiểu Man rất ngờ vực. Không sai, để một người luôn trải qua những chuyện bình thường trong phút chốc chấp nhận hiện thực là có quỷ, cũng phải mất không ít sức lực.

Bách Phú trước tiên lấy ra bức ảnh toàn gia đình cùng cây bút mà tiểu Man đã chôn giấu, thấy cha của tiểu Man vẫn còn hoài nghi, không còn cách nào, bèn nhờ Dịch Đạo để lộ ra pháp thuật. May mà, Dịch Đạo đã không làm mọi người thất vọng. Khi anh ta thả ra một tiểu quỷ nghịch ngợm vẫn chưa kịp đưa đi siêu độ cho cha tiểu Man thấy, thì ông trợn tròn hai mắt, gật đầu liên tục, cuối cùng cũng chấp nhận trên đời này thực sự có quỷ.

Ông kích động vạn phần nói với Dịch Đạo, chỉ cần có thể giúp được con gái tiểu Man đáng thương của ông, để ông tổn thọ mười năm cũng chấp nhận.

Sau khi ra khỏi cửa, mọi người mới nhẹ nhõm phần nào, đến tiểu Dạng cũng để lộ ra một nụ cười.

Hiện giờ, chỉ còn lại mẹ của tiểu Man. Đây mới là bài toán khó !

Trên xe, tiểu Dạng đem tình hình gần đây của mẹ tiểu Man nói cho mọi người ; Bách Phú cũng đem những điều trong mộng mà tiểu Man đã trải qua nói lại một lần. Mọi người cũng hiểu biết rõ thêm về cách đối nhân xử thế của mẹ tiểu Man.

Sau khi mọi người đã thân thiết hơn, không khí cũng phần nào được biến đổi tốt lên. Qua nói chuyện, mọi người mới biết được tiểu Dạng tên thật là Dương Tuấn Dạng, từ sau khi tiểu Man qua đời, anh ta cũng không đi học nữa, hiện giờ đang tự mình điều hành một công ty.

Anh ta lớn hơn tiểu Man năm tuổi, hiện giờ còn chưa quá hai mươi tư tuổi, có điều mới nhìn lại thấy rất già dặn. Không biết tại sao, nhưng tiểu Dạng và Trương Dương rất hợp nhau, nói chuyện sôi nổi vô cùng. Nhờ đó, tiểu Dạng cũng dần dần gỡ xuống sự phòng vệ lạnh lùng, biểu hiện ra sự tươi vui của một người thanh niên trẻ tuổi.

Bách Phú nghe họ nói chuyện mà cũng thấy vui lây, nhưng Dịch Đạo lái xe bên cạnh lại một lời cũng không nói thêm vào, dứt khoát không nói một tiếng, bộ dạng lại như một oán phụ đang ghen tức vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!