"Tôi á, từ lúc hiểu chuyện thì đã đi theo sư phụ rồi, sư phụ chỉ có một đồ đệ là tôi, mà sư phụ vốn cũng rất bận, cho nên đa phần tôi chỉ có một mình. Mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ khác được vui đùa cùng nhau, tôi đã ngưỡng mộ vô cùng. "
"Sư phụ nói, vì kiếp trước tôi đã làm sai một chuyện, dẫn đến cuối cùng sát nghiệt vô số. Mặc dù người không phải là do tôi trực tiếp ghết, nhưng tôi không giết bá nhị, bá nhị lại vì tôi mà chết, bất kể dù nói thế nào, tôi cũng chính là nguyên nhân tạo thành sự sát nghiệt này. Vì vậy ông trời đã trừng phạt tôi, bắt tôi kiếp này phải mang theo " sát " trong mệnh. Không thể ở lâu cùng với người bình thường được, nếu không sẽ đem đến tai nạn cho bọn họ, ~ .
Có lẽ cũng vì nguyên nhân này, mà từ nhỏ đến lớn, cha mẹ cũng chưa từng đến thăm tôi. Đại khái, bọn họ chắc cũng cho rằng tôi chính là sao quả tạ, có thể thoát được khỏi tôi đã cảm thấy rất vui mừng rồi."
"Chỉ có sư phụ, sự phụ giống như cha mẹ ân cần dạy dỗ tôi, quan tâm đến tôi. Nhưng, tôi thực sự vẫn rất muốn có một người bạn. Tôi đã từng lén lút nuôi cá, nuôi rùa con, nuôi chim nhỏ, còn trồng cả cây xương rồng nữa. Nhưng, chẳng có lần nào có thể nuôi được quá bảy ngày. Vậy mà, đến năm 7 tuổi, tôi vẫn giấu sư phụ lén lút nuôi một chú chó con. Một chú chó con màu vàng, lông rất dài, đáng yêu lắm. Vừa mới nhìn thấy nó, tôi đã thích vô cùng rồi.
Tôi đã dùng một chuỗi vòng phỉ thúy chân trâu mà sư phụ tặng để đổi lấy nó. Bộ dáng nó dùng chiếc lưỡi nhỏ liếm liếm ngón tay tôi, cả đời này tôi cũng chẳng thể quên được. Tôi mỗi ngày đều bớt lại chút cơm của mình để cho nó ăn, mỗi lần nhìn thấy nó vui mừng điên cuồng vẫy đuôi chạy lại phía mình, tôi lại cảm thấy, kể cả mình có phải đói bụng cũng rất đáng."
"Nhưng, bảy ngày, lại là bảy ngày, đến ngày thứ bảy thì nó chết. Vừa mới nhìn thấy nó, rõ ràng còn nhảy nhót vui vẻ, vậy mà chỉ chớp mắt sau đã thất khiếu xuất huyết ( thất khiếu : bảy cái lỗ trên mặt gồm có hai lỗ tai – hai lỗ mũi – hai lỗ mắt – và miệng ) , toàn thân đen lại, chết rất thảm! Nếu như không phải là vì tôi, nó cũng sẽ không chết như vậy.
Có lúc tôi vẫn nghĩ, tôi rốt cuộc kiếp trước đã làm nên chuyện xấu gì, mà để kiếp này tôi phải chịu lời nguyền độc ác như vậy."
"Ngày hôm đó, tôi đã quỳ bên chú chó nhỏ đáng thương đó khóc rất thương tâm. Sau, sư phụ đến, nói với tôi rằng, tôi nhất định phải đối phó hết được với kiếp nạn ở kiếp này, giải quyết nghiệt tội ở kiếp trước, mới có thể giải được lời nguyền trên thân mình. Đến lúc đó, tôi sẽ có thể tùy ý mà kết bạn, nuôi sủng vật được rồi. Cũng từ ngày đó, tôi đã không còn nuôi thêm con gì nữa, luôn nỗ lực cố gắng học cho hết pháp thuật mà sư phụ dạy cho mình, đợi sẽ đến một ngày, tôi có thể giải được lời nguyền độc trên người mình. Đến lúc đó tôi sẽ nuôi một bầy tiểu động vật, còn kết rất nhiều bạn nữa… … "
"Có biết không ? Hai người chính là những người đầu tiên mà tôi từ nhỏ lến lớn được kết giao vui vẻ nhất đấy … … "
"Hey , dừng một chút, dừng một chút … … " Trương Dương cau mày cắt ngang hồi ức của Dịch Đạo, "Này, anh hiện giờ, cái lời nguyền gì đó đã được hóa giải chưa ?"
"Chưa a ."
"Chưa !" Tiếng hét to cùng lúc của Trương Dương và Bách Phú vang lên.
"Này! Không phải chứ ! Theo cách nói của anh, chỉ trừ sư phụ anh ra, làm gì còn ai tiếp xúc với anh đủ bảy ngày mà còn sống được. Vậy thì chúng tôi giờ không phải đang rất nguy hiểm sao ? Haizz , chúng tôi với anh làm gì có thâm thù đại hận gì, anh thế này không phải là hại chúng tôi sao ? " Trương Dương chỉ một chốc đã đem những lời cũng là lời Bách Phú muốn nói mà ngại không dám, đều nói thẳng hết cả ra.
" Ha ha ha ha ." Dịch Đạo cười vang, "Không nhìn ra đấy, tiểu tử nhà cậu trên mặt thì thấy rất có cá tính, hóa ra cũng sợ chết ra phết ! Ha ha ha ha … … "
"Này, lão đại, đây là chuyện liên quan đến tính mạng a, đổi là người khác, cũng phải căng thẳng như thế thôi! " Lần này, Bách Phú hoàn toàn đứng về phía Trương Dương. Mặc dù câu chuyện mà Dịch Đạo kể lúc nãy cũng làm cô cảm động ít nhiều, nhưng tính mệnh thì vẫn phải quan trọng hơn chứ. Bản thân mệnh cô từ nhỏ vốn cũng rất " khắc ", nhưng cái " khắc " của anh mập này cũng quá lợi hại rồi đấy !
Dịch Đạo lắc lắc đầu nói : "Yên tâm đi, một năm trước sư phụ đã giúp tôi phong ấn lời nguyền lại rồi. Nếu không, ông làm sao có thể để tôi ra ngoài đi thu quỷ như thế chứ !"
"Đúng oh." Bách Phú vỡ lẽ ra, nếu Dịch Đạo vẫn khắc đến nỗi cứ bảy ngày lại khắc chết một người, vậy thì đến giờ cũng đã chết không ít người rồi, Bạch Long đại sư chắc chắn không cho phép a.
Dịch Đạo bỗng nhiên im lặng, dùng ánh mắt thâm trầm nhìn Bách Phú và Trương Dương rồi nói , "Mặc dù lời nguyền đã bị phong ấn, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ phát ra, ở cùng một chỗ với tôi vẫn sẽ có nguy hiểm. Hai người … …có còn muốn … …làm bạn với tôi nữa không? Nếu không đồng ý cũng không sao cả, uống hết cốc rượu này, ai đi đường nấy."
"Chúng ta đâu phải là bạn bè." Trương Dương uống một hơi hết cốc rượu, không lạnh không nhạt nói.
Nhìn thấy ánh mắt phút chốc biến thành ảm đạm của Dịch Đạo, Bách Phú có chút buồn phiền, cũng do mùi vị bị người khác ghét bỏ cô cũng đã từng phải nếm trải. Lúc còn nhỏ, tất cả người thân đều nói là cô khắc chết cha mẹ cùng em trai mới hai tuổi của mình … … Haiz , cái anh tiểu Hắc này, cũng thật nhẫn tâm, dù gì mọi người cũng đều thân thiết thế rồi.
Đang lúc cô muốn kéo vạt áo Trương Dương một cái, để anh đừng quá tuyệt tình như thế, thì Trương Dương đột nhiên cười lớn, đem tay để lên trên bàn tay Dịch Đạo, nói " Chúng ta , là đồng đội !"
Có thế chứ, tiểu Hắc đâu phải là người không có nghĩa khí đâu ! Nhìn bộ dạng Dịch Đạo vui mừng đến ngây ngốc ra kia, Bách Phú cũng cười ha ha rồi đem tay đặt lên trên tay của hai người kia, nói to : "Đúng, chúng ta là đồng đội ! Lúc cô đơn, thì cứ đến tìm chúng tôi !"
Dịch Đạo vui mừng nói : "Yên tâm, làm đồng đội với tôi chắc chắn sẽ không làm hai người thất vọng. Ha ha ha ha "
"Mà hai người cũng không cần phải lo lắng, tôi không khắc được hai người đâu." Dịch Đạo có vẻ thần bí cười cười nói.
"A ?" Trương Dương cùng Bách Phú ngây ra.
"Tiểu tử nhà anh, có phải vừa rồi là lừa chúng tôi , cố ý để thử lòng chúng tôi hả ?" Trương Dương lại là người đầu tiên bất mãn nói.
"Không phải !" Nhìn thấy gương mặt Bách Phú và Trương Dương càng lúc càng tức giận, Dịch Đạo vội vàng giải thích : "Tôi không hề lừa hai người ! Những lời tôi nói vừa rồi câu nào cũng đều là sự thật. Chỉ có điều, cách mệnh của hai người đều đặc biệt kỳ lạ, vì vậy tôi mới không khắc đến hai người được. Nhất là Bách Phú, cách mệnh của cô ấy là độc nhất vô nhị.
Chỉ có cô ấy khắc tôi mà thôi, tôi làm gì có bản lĩnh khắc lại cô ấy."
"Còn về phần Trương Dương, tôi đã xem qua bát tự của cậu, mệnh của cậu thuộc mệnh Hỏa, lại sinh vào năm dương – tháng âm – ngày dương – giờ âm, lại có tướng đại phúc, cậu a, ít nhất cũng phải sống đến hơn chín mươi tuổi ! Để tôi xem đường chỉ tay cho cậu."
( Bát tự : hay còn được gọi là Bát tự Hà Lạc — tám chữ Hà Lạc gồm có : can, chi của năm sinh ; can, chi của tháng sinh ; can, chi của ngày sinh ; can, chi của giờ sinh. Bát tự Hà Lạc (có sách ghi là Tám chữ Hà Lạc) là một hình thức bói toán được xây dựng trên cơ sở triết lý của Kinh Dịch với các thuyết Can Chi, âm dương, ngũ hành,… bằng cách lập quẻ Tiên thiên với hào nguyên đường và quẻ Hậu thiên; căn cứ vào giờ, ngày, tháng, năm sinh theo âm lịch và giới tính. )
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!