Chương 16: Tiểu Dạng

Dựa theo địa chỉ được cung cấp trên mạng, rất nhanh đã tìm được đến nhà của La Man, nhà cô ấy thực ra cách khách sạn Phong Diệp rất gần.

Tất cả mọi thứ quả nhiên đều giống hệt như trong mộng đã thấy, cũng là cái sân đó, cũng là cây xoài đó. Chỉ đáng tiếc là mẹ của La Man cùng tiểu Kỳ ca ca kia đều đã chuyển đi rồi. Ngắm nhìn cảnh vật quen thuộc này, thật sự có chút cảm giác vật nay còn mà người thì còn đâu.

Đúng rồi, tiểu Man và tiểu Kỳ không phải đã chôn dưới gốc cây xoài mấy thứ sao ? Bách Phú nhặt một cành cây ngắn ở dưới đất lên, dùng tay để đào. Trương Dương cùng Dịch Đạo ở bên cạnh một câu hỏi thừa cũng không có, lập tức tiến lên giúp đỡ.

Tìm thấy rồi, đó là một chiếc hộp bánh có vỏ màu đỏ. Do để trong đất ẩm ướt nên đã có chút rách nát. Có điều, may mà đã được khóa rất chắc. Trương Dương để mở được khóa của chiếc hộp nay cũng đã phải mất không ít sức, kết quả lại bị Dịch Đạo kế bên cười nhạo một trận. Chỉ vì thấy Bách Phú ở cạnh bên, mà Trương Dương dù không phục cũng cố nuốt xuống cục tức này.

Bách Phú thật cẩn thận tỉ mỉ lấy từ trong chiếc hộp ra thứ được bọc trong một chiếc túi nilông dày. Xem ra, tiểu Man thực sự rất yêu quý những thứ này — bức ảnh chụp toàn gia đình, cùng chiếc bút Hello Kitty ~ .

Cuối cùng cũng nhìn thấy bức ảnh đó. Nhìn xem là một gia đình hạnh phúc biết bao ? Mẹ của tiểu Man thật đẹp, hơn nữa còn có khí chất cao quý. Bố có thân hình cao cao gầy gầy, trông rất thành thật nhã nhặn. Còn tiểu Man lúc đó chỉ khoảng bốn năm tuổi, buộc đuôi gà nhỏ xinh trên tóc, trên cái trán trắng tinh kia là phần mái được cắt bằng xinh xắn, cười vui vẻ như vậy, thuần khiết như vậy, thật đúng là một đứa bé đáng yêu.

Nhìn thấy bức ảnh đó, trái tim Bách Phú lại càng buồn hơn, vì cuộc đời một tiểu Man bi thảm, vì tiểu Kỳ thương tâm kia, cũng vì một gia đình đã từng hài hòa như thế.

Một giọt lệ vô thức mà rơi xuống bức ảnh.

Trương Dương cùng Dịch Đạo nhìn thấy Bách Phú rơi lệ, chốc lát đều im lặng lại. Hai người họ cùng nhìn nhau, giống như hai đứa trẻ phạm lỗi gì đó vậy.

Bách Phú lau đi nước mắt, nỗ lực đuổi đi sự buồn phiền trong tim. Hiện giờ không phải là lúc để đau buồn, nếu như thật sự muốn giúp tiểu Man, vậy thì nhất định phải kiên cường hơn.

Cầm đồ lên, Bách Phú lại đi gõ cửa mấy nhà liền, hi vọng có thể hỏi thăm được địa chỉ mới của mẹ tiểu Man và tiểu Kỳ. Song kết quả lại thật thất vọng, không có ai biết được địa chỉ của hai người họ cả, hơn nữa mọi người đều là một bộ dạng có thể tránh được thì hết sức tránh đi, như sợ sẽ bị dính rắc rối vào người vậy, làm Bách Phú tức giận vô cùng. Thật đúng là người đi trà nguội !

Thế giới bi thảm a !!!

Còn có một nơi nữa !

Bách Phú dùng lực vỗ vỗ vào đầu mình, thật ngốc quá a, làm sao mà chính mình lại không nghĩ đến được nơi quan trọng như thế chứ ? Đã hoàn toàn không để ý gì đến hai người bên cạnh trên mặt đang viết một dấu hỏi to đùng mà nhìn về phía mình.

"Hey, tiểu mập."

"Tôi tên là Dịch Đạo !"

"Biết rồi, Dịch Đạo mà. Anh có cách nào giúp tôi tra xem mộ của tiểu Man ở đâu không ?"

"Không có vấn đề gì ." Dịch Đạo đứng bên cạnh rất cool lấy di động ra, một bên kia lại nhìn vào Trương Dương mà thể hiện, trong ánh mắt rõ ràng lộ ra cái kiểu muốn nói " Vẫn là tôi lợi hại nhé " .

Trương Dương đứng ở bên cạnh không thèm chấp mà hừm một tiếng.

"Nghĩa Trang Vạn An." Gọi điện thoại xong, Dịch Đạo đắc ý nói.

"Woa, thật là lợi hại." Xem ra năng lực của Dịch Đạo siêu hơn mình nhiều a.

"Đó là đương nhiên rồi." Dịch Đạo cười tít đến nỗi sắp không thấy mắt đâu nữa rồi, nhìn gương mặt đen xì đến xấu xí kia của Trương Dương, thật là khoái !!!

"Đã như vậy, thế thì tiện thể tra luôn xem địa chỉ mới của cha mẹ tiểu Man đi. Còn có một người con trai tên là tiểu Kỳ nữa. Anh ta trước đây là hàng xóm của tiểu Man."

"Sao không nói sớm a." Dịch Đạo lại đắc ý mà liếc Trương Dương một cái, gọi điện thoại tiếp.

"Có lẽ phải cần chút thời gian, dù sao cũng là chuyện đã xảy ra đến mấy năm rồi."

"Shit , còn nghĩ là anh lợi hại lắm đấy, cũng chỉ đến thế mà thôi."

"Hey, còn nói được tiếng Anh cơ à ! Giỏi thì cậu lên mà tìm … … "

Cuối cùng dưới sự hết sức cố gắng can ngăn của Bách Phú, hai người họ cùng đã dừng cãi nhau, cùng đi đến mộ của tiểu Man.

"Tiểu Hắc, anh thấy bó cúc nhỏ này xinh không ?" Bó hoa này mua bên cạnh đường, Bách Phú thấy vừa tươi vừa đẹp, bèn mua một bó, chuẩn bị đem tặng cho tiểu Man.

"Đẹp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!