Tầng thứ 14, vẫn yên tĩnh như thế, song rất hoa lệ đẹp đẽ. Chỉ là ở nơi đây, dường như vẫn còn đang hơi hơi có chút âm lạnh quanh quẩn. Những ngọn đèn trên các bức tường không biết vì sao mà cũng càng ảm đạm hơn. Từng ngọn đèn phát ra những quầng sáng tròn tròn đem ánh sáng lan tỏa ra xung quanh, lại giống như đang phải chiến đấu với cái lạnh âm u của nơi này.
Đến cả bức tường màu tuyết trắng cũng bị phủ lên một màu đỏ âm u mờ nhạt của buổi hoàng hôn, làm lòng người càng thêm trầm cảm, giống như đang bị một hòn đá to đè lên vậy.
Bạch Long đại sư lúc này đang đem theo đồ đệ mập cùng thái tử gia Lăng Hạo bước ra từ cửa thang máy, những người khác lưu lại ở tầng một chờ đợi.
Vừa mới ra khỏi cửa thang máy, Bạch Long đại sư đã nhíu nhíu lông mày. Tiểu mập kia trầm giọng quay sang hỏi Lăng Hạo : "Có phải là đã xảy ra chuyện gì, mà các anh không kể tường tận cho chúng tôi không ?"
"Cái này … … " Lăng Hạo thầm cảm thán, không biết phải trả lời như thế nào, dù sao tất cả những điều mà họ nói anh cũng chỉ là được nghe kể lại, chứ nào có được thấy tận mắt. Cũng không biết, Bách Phú liệu có quên mất chi tiết nào không.
Ba người họ tiếp tục đi đến căn phòng 1423 đã hoàn toàn bị máu tươi che phủ.
Vừa mới bước vào phòng, một mùi máu tanh nồng đã xộc lên mũi ba người họ. Hai thầy trò Bạch Long đại sư có lẽ sớm đã quen với chuyện này, nên không hề có phản ứng. Chỉ có Lăng Hạo là sắc mặt biến ra trắng bệch, cứ từng trận như muốn nôn ra, không nhịn được mà đành phải bịt chặt mũi lại.
Trên bức tường phía đầu giường văng đầy máu tươi kia, lại có một dấu vết màu đen như khuôn mặt một con người vậy.
"Sư phụ. Âm khí ở nơi này… …hình như có gì đó không bình thường a ?" Đồ đệ mập nhíu mày lại hỏi Bạch Long đại sư.
Lúc này, Bạch Long đại sư biểu tình lại vẫn như không hề xảy ra chuyện gì cả.
"Đại sư, rốt cuộc là sao thế ạ ?" Lăng Hạo không hiểu vội hỏi.
"Con quỷ nhỏ này linh hồn đã bị thương rồi." Bạch Long đại sư rốt cuộc cũng đã mở miệng nói.
"Sao ạ ?" Lăng Hạo kinh ngạc. Lẽ nào trong khách sạn này còn đang che giấu cao nhân ngoại thế nào đó ư ?
"Hơn nữa còn bị thương không hề nhẹ !" Đồ đệ mập liếc Lăng Hạo một cái nói.
"Dịch Đạo." Bạch Long đại sư gọi đồ đệ một tiếng, "Lấy định hồn phan ( cờ định hồn ) ra. Xem có thể cùng lúc thu được linh hồn đó không."
"Vâng, thưa sư phụ." Dịch Đạo từ chiếc túi bên cạnh thân lấy ra một thứ to bằng lòng bàn tay, là một lá cờ màu đen thực sự không được bắt mắt cho lắm.
Dịch Đạo ngồi bắt chéo chân, đem lá cờ nhỏ đặt ở phía trước mặt, hai tay hợp lại với nhau niệm rất to :
"Thiên Địa càn khôn
Hữu định vô tán
Du hồn dã quỷ
Tốc tốc quy khử ! ( mau mau quay về )
Phan, ( Cờ )
Định !"
Rất nhanh, lá cờ nhỏ màu đen đã dựng dậy trong không trung, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, hơn nữa lá cờ to bằng lòng bàn tay kia cũng dần dần tăng kích cỡ lên bằng chiếc tivi. Lúc này, nếu như bị người khác nhìn thấy, nhất định sẽ bị kinh ngạc đến ngây ngốc. Có điều Lăng Hạo vẫn giữ nguyên bộ dạng cùng biểu tình như lúc mới đầu, cũng do ông nội anh và Bạch Long đại sư thường xuyên qua lại, nên anh cũng không hề thấy đây là chuyện lạ.
Chỉ là cứ suy nghĩ đi suy nghĩ lại cũng không làm rõ được, rốt cuộc là cái gì đã làm bị thương tới phần hồn của con quỷ kia. Cũng vì nguyên nhân có Bạch Long đại sư mà Lăng Hạo đối với chuyện siêu nhiên cũng tương đối là có hiểu biết, về phần linh hồn của con quỷ kia có thể nhiều lần hại người, cũng chứng tỏ nó nhất định có oán niệm cực lớn, hơn nữa lại còn có pháp lực nhất định. Người lại còn có thể làm bị thương đến phần hồn của con quỷ đó, tuyệt đối cũng không đơn giản chút nào.
Rốt cuộc là ai ?
Ở bên này Dịch Đạo vẫn đang niệm bùa chú, trên trán đã toát ra một lớp mồ hôi dầy.
"Không được a thưa sư phụ." Dịch Đạo thở hổn hển, khó khăn mà nói với Bạch Long đại sư : "Nữ quỷ chỉ còn lại có một hồn một phách thôi, quỷ lực cũng bị mất đi khá nhiều, xem ra đã bị thương không nhỏ. Nhưng nó vẫn không chịu thỏa hiệp, nguyện biến thành tro bụi chứ cũng không chịu ra ngoài. Nếu như chúng ta cưỡng ép đem thu nó về trong Định hồn phan, chỉ sợ nó sau này mãi mãi cũng không được chuyển thế đầu thai nữa.
Chúng ta, còn thu nó nữa không ?"
"Thu đi." Bạch Long đại sư vẫn ra lệnh một cách dứt khoát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!