Nhưng giải phẫu cần thời gian, cậu ta bị giải phẫu sống, hay là chết rồi mới bị giải phẫu?
Hung thủ muốn bắt chước tôi, vậy thì tự nhiên cũng sẽ xử lý hiện trường gây án, vậy khi nào hung thủ mới có thể rời khỏi đó?
Tiếc là, thông tin mà truyền thông tiết lộ có hạn, chi tiết cụ thể phải đến đồn cảnh sát mới biết được.
Tôi đang mải suy nghĩ phải làm sao, thì nghe thấy tiếng động, Hạ Duy không biết làm cách nào đã giãy thoát được dây trói ở chân, loạng choạng đứng dậy, nhân lúc tôi còn chưa kịp phản ứng đã nhảy thẳng qua cửa sổ.
Nhà tôi nằm ở khu vực yên tĩnh giữa chốn ồn ào, nhà hai tầng có một cái sân nhỏ, bên ngoài cửa sổ là đường phố. Giờ cô ta nhảy xuống trước mặt đám đông trong bộ dạng này, chắc chắn sẽ gây chấn động.
Rất nhanh, xe cứu thương đã tới.
Hạ Duy được đưa vào bệnh viện, còn tôi bị mời đến đồn cảnh sát.
Vì cảnh sát phát hiện cách trói dây thừng trên người Hạ Duy giống hệt như trên người Lục Gia Dĩnh, hơn nữa trên ngực cô ta còn bị rạch một đường, đối chiếu vết thương, thì dụng cụ gây án hẳn là giống với vết thương trên người Lục Gia Dĩnh.
Rất nhanh chóng, cảnh sát đã liên kết hai vụ án này lại với nhau.
Ai có thể ngờ đồ tể Bào Đinh từng khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật lại bị cảnh sát phát hiện theo cách này chứ?
Rốt cuộc, ẩn mình giữa đám đông, tôi hoàn toàn không có gì nổi bật.
11
"Vợ tôi ngoại tình, tôi chỉ muốn trừng phạt cô ta một chút, tôi không ngờ cô ta lại nhảy lầu."
Trong phòng thẩm vấn, tôi vừa khóc vừa nói: "Tôi đặt tên cho cô ta là Hạ Duy, chính là vì cô ta là duy nhất của tôi, tôi đã dồn hết mọi tâm huyết cho cô ta, tôi chỉ muốn cùng cô ta sống một cuộc đời bình dị, thế mà cô ta lại ngoại tình."
Cảnh sát hoàn toàn không đếm xỉa đến màn kịch của tôi, đưa thẳng ảnh của Lục Gia Dĩnh ra trước mặt tôi: "Có quen người này không?"
Tôi lắc đầu nói: "Tôi không quen."
"Không quen? Vậy sao lại tìm thấy DNA của anh trong nhà cậu ta?"
Ngay lập tức, tôi cảm thấy như sét đánh ngang tai.
Nghe nói, cảnh sát tìm thấy một sợi tóc của tôi trên rèm cửa.
Tôi đã bỏ qua một sự thật, đó là tôi đã có tuổi, tóc rụng nhiều hơn, cộng thêm Lục Gia Dĩnh rất cảnh giác, tôi còn nấp sau tấm rèm đó một lúc lâu, có thể là trong quá trình đó vô tình dính phải, mà lúc dọn dẹp, tôi hoàn toàn không để ý đến chi tiết này.
Giờ đây, chứng cứ rành rành, tôi nói gì cũng vô dụng.
Nếu người là do tôi giết, tôi cứ thản nhiên thừa nhận là xong, nhưng lần này, tôi thật sự rất oan ức.
Thế là, tôi khai hết toàn bộ án tích trước đây của mình, nhưng đặc biệt nhấn mạnh: "Ban đầu tôi đúng là định giết Lục Gia Dĩnh, nhưng vì trên ngực cậu ta có vết sẹo, không phù hợp với điều kiện giết người của tôi, nên tôi không giết cậu ta, là có kẻ đã bắt chước thủ pháp gây án của tôi để giết cậu ta."
12
Là một tội phạm, tôi cảm nhận được áp lực từ phía cảnh sát.
Vụ án vốn cực kỳ khó phá, nay lại được phá giải không tốn chút sức lực.
Đồ tể Bào Đinh vốn không chút manh mối, cứ thế bị bắt giữ mà không tốn bất kỳ lực lượng cảnh sát nào.
Nhưng tôi lại không thừa nhận vụ án đã có bằng chứng thực tế này, điều này đủ khiến não họ như bị chập mạch.
Một cảnh sát hỏi: "Ý anh là anh giết người chỉ để xem trạng thái lục phủ ngũ tạng của nạn nhân khi họ cận kề cái chết?"
Giọng điệu anh ta cực kỳ hoài nghi: "Cho nên, nếu cậu ta không phải là một người khỏe mạnh, không đạt được trạng thái anh mong muốn, thì anh sẽ không giết cậu ta?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!