Chương 3: (Vô Đề)

Nhưng bây giờ tôi chỉ nghi ngờ liệu có phải cô ta định bỏ thuốc độc mãn tính vào thức ăn không, dù gì, tôi chết rồi, cô ta có thể thừa kế mọi thứ của tôi một cách hợp tình hợp pháp.

Ngoài căn nhà này ra, tôi cũng không có tài sản gì, chỉ là dưới sân chôn mấy trăm ký vàng thỏi mà thôi.

Tôi ăn từng miếng lớn, càng ăn, trong lòng càng đau đớn, cơ thể thúc giục tôi lập tức giết Hạ Duy, nhưng lý trí lại cố gắng khuyên can: [Ráng nhịn đi, mai giết cũng chưa muộn.]

Hạ Duy dường như cũng nhận ra tôi đã biết chuyện cô ta ngoại tình, nên nửa đêm nửa hôm hết mực lấy lòng tôi, sự dịu dàng mật ngọt quen thuộc đó, người đàn ông nào có thể chịu nổi?

Nhưng tôi vẫn giữ được lý trí, ngay khoảnh khắc l*n đ*nh, tôi đã bóp cổ cô ta.

Ban đầu cô ta có thể cho rằng đây là chiêu trò mới mang lại kh*** c*m, nên không phản kháng, đợi đến khi cô ta nhận ra có gì đó không ổn, muốn giãy giụa chống cự, thì đã không kịp nữa rồi.

Tôi vẫn tuân theo quy trình cũ, bịt miệng cô ta lại, trói chặt tay chân.

Sáng sớm tinh mơ, tôi đã chuẩn bị xong dụng cụ.

Cơ thể này của cô ta tôi đã quá quen thuộc, nhắm mắt tôi cũng biết làm sao để tránh các mạch máu lớn một cách chính xác.

Khi tôi đeo găng tay trắng, cầm con dao nhỏ quen thuộc đứng trước mặt Hạ Duy, tôi đột nhiên phát hiện cô ta cũng chẳng khác gì những người khác.

Bất kể cô ta đã ở bên tôi bao lâu, bất kể cô ta đã làm gì với tôi, cũng bất kể cô ta từng ảnh hưởng đến cảm xúc của tôi thế nào, thì giờ phút này, rạch lồng ngực cô ta ra, quan sát trạng thái tim gan tỳ phổi của cô ta khi cận kề cái chết, chính là điều tôi muốn làm nhất.

Tôi vẫn theo thông lệ, để cô ta tỉnh lại trước.

Khi cô ta phát hiện mình bị khống chế, miệng không thể nói ra lời, diễn xuất bằng mắt của cô ta vô cùng đặc sắc.

Từ bàng hoàng lúc ban đầu, đến khiếp sợ khi nhìn thấy cảnh tượng hiện tại, rồi sợ hãi cái chết hoặc những điều chưa biết, tiếp đó là van xin thảm thiết, sau khi không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ tôi thì tuyệt vọng, cuối cùng là trống rỗng như tro tàn, có thể nói là một mạch hoàn hảo.

Tôi an ủi cô ta: "Thả lỏng đi."

8

Tôi đặt con dao xuống, tháo găng tay, lau vết máu trên mặt, rồi mở khóa điện thoại.

Tôi vừa mới rạch một đường trên ngực Hạ Duy, thì nghe thấy tiếng còi báo động inh ỏi bên ngoài, xem tình hình này, e là cảnh sát vũ trang toàn thành phố đều được điều động.

Trong đám đông cũng bàn tán xôn xao, có người nói: "Nghe nói gã Đồ tể Bào Đinh kia lại ra tay rồi."

"Trời ơi! Đáng sợ quá."

"Mười mấy năm trước, chỉ trong vòng nửa năm, tên đó đã giết tám người, giết người thì thôi đi, thủ đoạn còn rất tàn nhẫn, nghe nói là giải phẫu sống cho đến chết, nạn nhân lúc còn sống chắc phải chịu đựng đau đớn khủng khiếp lắm?"

"Tiếc là tên đó gây án rất kín kẽ, cảnh sát đến cả kẻ tình nghi cũng không tìm được."

"Mười mấy năm nay tên đó không gây án nữa, càng không thể tìm ra chút manh mối nào của hung thủ."

"Ai mà biết được..."

Bọn họ nói, ai nấy đều cảm thấy bất an, sau đó hy vọng lần này cảnh sát có thể bắt được hung thủ, nếu không những ngày sau này chẳng phải ngày nào cũng phải sống trong lo sợ sao?

Quả nhiên, trên điện thoại đã xuất hiện tin tức liên quan.

Nghe nói là con chó nhà hàng xóm của Lục Gia Dĩnh ngửi thấy mùi máu tanh trong nhà cậu ta, nên cứ sủa không ngừng ngoài cửa. Hàng xóm gõ cửa mãi không thấy ai trả lời, cô gái cho rằng có điều bất thường nên đã báo cảnh sát.

Cảnh sát vừa đến, nhìn thấy thi thể bị mổ bụng phanh ngực của Lục Gia Dĩnh, lập tức liên tưởng đến vụ án mười mấy năm trước, thế là đồ tể Bào Đinh vọt lên top 1 tìm kiếm nóng, phía sau còn thêm chữ "Bùng nổ" vừa to vừa đỏ.

Vô số cư dân mạng bày tỏ, kỹ thuật điều tra hình sự ngày nay so với mười mấy năm trước quả là một trời một vực, bây giờ khắp nơi đều là mắt thần, xác suất bắt được hung thủ tăng vọt.

Hiện tại còn chưa tìm được nghi phạm, bọn họ dường như đã nghĩ đến việc sau khi bắt được người thì nên thẩm vấn thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!