Chương 1: (Vô Đề)

Trên người vợ tôi có thêm một mùi nước hoa nam giới.

Tôi lập tức cảm thấy trên đầu mình mọc lên một mảng xanh um.

Thế nhưng, ngoài phẫn nộ, trong lòng nguội lạnh, thứ tôi cảm thấy nhiều hơn lại là hưng phấn và k*ch th*ch.

Lại có cớ giết người rồi.

1

Hạ Duy là người vợ do chính tay tôi nuôi dưỡng, tôi lớn hơn cô ta đúng mười tuổi.

Khi tôi đang độ thanh xuân, tôi đã gặp cô ta lúc bị số phận vùi dập tan nát.

Cô ta quỳ trước mặt tôi, đáng thương nhìn tôi: "Đại ca, cầu xin anh, cứu em với, chỉ cần anh cứu em, em đều nghe theo anh hết."

Tôi tìm hiểu kỹ mới biết, đứa bé này cũng thật khổ, bị bắt cóc từ khi còn chưa biết gì, vì con bé sống chết không chịu nói chuyện, bị người ta hiểu nhầm là tàn tật, nên kẹt lại trong tay bọn buôn người, phải đi làm ăn xin.

Bao nhiêu năm qua chịu đủ đày đọa, mãi mới tìm được cơ hội trốn thoát, nếu không gặp tôi, có khi lại bị bắt về rồi.

Lúc đó tôi chắc chắn có chút ý nghĩ xấu, nếu không đã chẳng mạo hiểm cứu cô ta. Sau đó cảnh sát vào cuộc, cô ta mới xem như thật sự được giải cứu.

Khi đó, cô ta vẫn chưa thành niên, cũng không tìm được gia đình, lại không chịu đến viện phúc lợi theo sắp xếp. Có lẽ vì tôi đã cứu cô ta, nên cô ta tin tôi là người tốt, kiên quyết ở lại bên cạnh tôi.

Mấy chú cảnh sát còn nói đùa: "Chàng trai này tuổi tác lỡ cỡ, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, người ta cũng không thể nhận nuôi em, em đi theo cậu ấy, chẳng lẽ định lớn lên làm vợ cậu ấy à?"

Mọi người chỉ cười cho qua chuyện, còn tôi lại coi là thật.

Thế là, tôi tìm trường học cho cô ta, chu cấp cho cô ta học đại học, dốc hết tâm sức bồi dưỡng cô ta thành một tài năng ưu tú.

Tôi đã tìm mọi cách để cho cô ta tất cả những gì tôi từng khao khát mà không thể có được.

Cô ta cũng không làm tôi thất vọng, xuất sắc về mọi mặt, lại biết ơn báo đáp. Cô ta nhận lòng tốt của tôi, cũng đáp lại lòng tốt của tôi.

Năm hai mươi ba tuổi, cô ta gả cho tôi, trở thành người thân thiết nhất của tôi trên thế giới này.

Cuộc đời tôi vốn như hầm băng tăm tối, nhờ có cô ta mà dần được thắp sáng, cuộc sống cũng ngày càng có hương vị.

Chớp mắt đã bảy năm trôi qua, cô ta trở thành quản lý cấp cao của một công ty lớn, xinh đẹp, tao nhã và ưu tú.

Còn tôi chỉ là một gã đàn ông trung niên đã qua tuổi tứ tuần, mỗi ngày đều cảm nhận rõ rệt sự trôi qua của năm tháng, không còn dũng mãnh như xưa nữa.

Sực nhớ ra cách đây không lâu, cô ta còn nói với tôi: "Trước đây anh nuôi em, bây giờ em nuôi anh."

Giờ đây, tim tôi thực sự lạnh buốt.

Quả nhiên, trên đời này, ngoài bản thân mình ra, bất cứ ai cũng có thể phản bội bạn.

2

Rất nhanh, thông tin của người đàn ông kia đã được đặt trước mặt tôi.

Lục Gia Dĩnh, một chàng trai trẻ ngoài hai mươi tuổi, cao ráo đẹp trai, cười lên ngọt ngào, mày mắt cong cong, hàm răng trắng sáng càng thêm sức sống thanh xuân, đừng nói phụ nữ nhìn mà rung động, ngay cả tôi thấy cũng phải ghen tị.

Nghe nói là thực tập sinh mới của công ty, Hạ Duy chịu trách nhiệm hướng dẫn cậu ta.

Cậu ta luôn miệng gọi "chị ơi chị ơi" ngọt đến tận tim gan, y như Hạ Duy năm đó luôn miệng gọi tôi là anh ơi.

Tôi biết rõ ngày đó tôi thích Hạ Duy đến nhường nào, thì càng hiểu rõ giờ đây cô ta thích tên cún con này đến mức nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!